Chương 14

Vì sợ nữ nhi lại nổi đóa khi nghe đến danh hiệu công chúa Trân Nguyệt, Ngô thị cũng đổi cách xưng hô, gọi Sở Dao theo thứ tự trong tộc cho tương xứng.

Sở Nhị Nương nghe vậy, sắc mặt mới dịu đi đôi chút, nhưng vẫn chưa thấy vui vẻ là bao. Nghĩ đến chuyện hôm nay, nàng kéo tay áo Ngô thị, ghé sát thì thầm: “Nương, nghe nói thế tử Ngụy quốc phong lưu tuấn tú, nho nhã lịch thiệp, có thật không?”

Tuy nàng không muốn gả chồng xa xứ sang Ngụy Quốc, nhưng nghĩ đến việc Sở Dao được gả cho một người ưu tú như thế, trong lòng nàng không khỏi cảm thấy bực bội.

Dựa vào đâu mà một kẻ kiêu ngạo như vậy lại có vận mệnh tốt đến thế?

Lúc đến Đại Yến, thì được phong làm công chúa; giờ gả sang Ngụy Quốc, lại thành thế tử phi.

Tương lai thế tử kế vị, chẳng phải nàng sẽ thành quốc chủ phu nhân sao?

Ngô thị thấy con gái hỏi vậy, trong lòng sinh nghi, lại sợ nữ nhi nảy sinh ý nghĩ hồ đồ, muốn thay Sở Dao gả sang Ngụy Quốc. Bà bèn ghé tai nàng thì thầm vài câu.

Sở Nhị Nương nghe xong thì kinh ngạc che miệng.

“Nương... ngài nói... thật sao?”

Thế tử nước Ngụy lại có phẩm hạnh thấp kém thế ư?

Ngô thị gật đầu: “Chính phụ thân con nghe quân thượng kể rõ ràng, tuyệt đối không giả. Cho nên đừng thấy Nguyên Nương gả sang đó là vẻ vang, kỳ thực...”

Sống được bao lâu còn chưa biết rõ.

Giữa hai người có một mối hận lớn như thế, giờ Nguyên Nương lại phải gả sang đó, từ nay về sau chính là người Ngụy gia. Vậy phải để mặc người ta muốn nắn sao thì nắn à?

Quân thượng đã thêm điều khoản vào hôn thư, yêu cầu nước Ngụy đảm bảo trong năm năm không được làm tổn thương Nguyên Nương. Nhưng một khi nàng đã gả đi, nhỡ đâu sau này bên Ngụy Quốc chỉ giải thích một câu "bệnh chết", thì có thể làm được gì? Lẽ nào lại phát binh đánh người ta?

Tay Sở Nhị Nương còn áp trên môi, nhưng ánh mắt đã rực sáng, khóe miệng nở nụ cười: “Đáng đời! Nàng ta chỉ xứng đáng gả cho người như thế!”

Để xem nàng gả sang Ngụy Quốc rồi, còn ra vẻ cao quý kiêu ngạo được nữa không?

Tâm tình Sở Nhị Nương bỗng chốc trở nên khoan khoái, lập tức quên sạch uất ức vừa rồi. Nào ngờ chưa kịp ngủ trưa thì đã bị thị nữ tới đánh thức, truyền lời bảo nàng lập tức vào cung xin lỗi Sở Dao.

“Dựa vào cái gì chứ?”

Vốn còn đang mơ màng ngái ngủ, Sở Nhị Nương nghe vậy lập tức tỉnh táo, trừng lớn hai mắt.

“Là nàng ta nhỏ mọn! Ta đã bị quân thượng trách mắng, cũng đã trả lại cây quạt cho nàng ta rồi, vì cớ gì còn bắt ta phải xin lỗi nữa?”

“Đúng thế!” Ngô thị cũng chen vào: “Lão gia, ngài không biết đâu, hôm nay chỉ vì một cây quạt của Trân Nguyệt mà quân thượng chẳng những trách cứ Nhị Nương, còn mạnh tay đuổi mấy người chúng thϊếp ra ngoài. Dù lúc đó chúng ta đang cùng nhau chuẩn bị của hồi môn cho nàng ấy.”

“Vì một chuyện cỏn con mà làm rùm beng lên đến vậy, thật là chuyện bé xé ra to.”

Sở Thao nghe qua, hiểu ngay Sở Nhị Nương chưa kể hết sự tình với Ngô thị. Nhân lúc cả hai đang có mặt, ông liền nói rõ mọi chuyện.

“Bà thử hỏi nghiệt nữ này xem, ngoài việc tự ý lấy cây quạt của Trân Nguyệt, nó còn nói gì? Làm gì nữa?”

Ngô thị nhíu mày, quay đầu nhìn con gái.

Sở Nhị Nương vốn tưởng rằng quân thượng đã đuổi họ đi trước bao nhiêu người, coi như đã dạy họ một bài học nhục nhã, thì hẳn sẽ không đi cáo tỉ mỉ với phụ thân.

Nào ngờ... quân thượng lại nhỏ nhen đến thế!

“Con có nói gì đâu? Con chẳng qua chỉ nhắc lại lời quân thượng từng nói với phụ thân, rằng người không thích Sở Cung hiện tại, đợi sau khi chiến sự yên ổn sẽ chỉ thị xây dựng cung mới, còn tòa Sở Cung bây giờ sẽ ban cho nhà ta... Con đâu có nói gì sai?”