Chương 13

“Nương ơi, chẳng qua chỉ là một cây quạt, cần gì phải giận dữ như vậy? Thế mà nàng còn cáo trạng con trước mặt quân thượng!”

Vừa lên xe ngựa, Sở Nhị Nương lập tức nhào vào lòng mẫu thân, kể lại mọi chuyện vừa xảy ra. Kể xong, nàng ấm ức, bật khóc nức nở.

Lúc xảy ra chuyện, Ngô thị, phu nhân của Sở Thao, cũng là mẫu thân của Sở Nhị Nương, đang ở Bách Lan điện. Bà và vài vị nữ quyến trong tộc đang chuẩn bị của hồi môn cho công chúa Trân Nguyệt.

Bất ngờ có người đến truyền lời, bảo họ đưa nữ nhi về phủ. Tuy chưa rõ ngọn ngành, nhưng Ngô thị cũng đoán là đám tiểu thư nhà mình gây ra chuyện, làm phật ý quân thượng. Bằng không, sao lại bị người ta "thỉnh" ra ngoài một cách lạnh nhạt, không nể mặt như thế.

Nghe xong đầu đuôi câu chuyện, Ngô thị không khỏi nhíu mày.

“Quân thượng lúc nào cũng vậy, quá mức sủng ái công chúa Trân Nguyệt và Mạnh thị.”

Trong mắt bà, đúng là con gái cũng có sai khi tự tiện lấy cây quạt kia, nhưng quân thượng cũng không cần làm lớn chuyện đến thế. Chưa gì đã thẳng tay đuổi họ khỏi cung điện.

Nếu đổi lại người lấy cây quạt là một trong hai đứa con gái thứ xuất của Khương thị, e rằng quân thượng đã không so đo như vậy. Cùng lắm là bắt chúng trả lại quạt là xong.

Sở Nhị Nương khóc lóc thảm thiết, vừa lau nước mắt vừa uất ức nói: “Cái gì mà công chúa Trân Nguyệt! Nàng ta là công chúa gì chứ! Chỉ là một cái danh hão thôi, đã về Sở quốc rồi mà còn bày ra bộ dáng công chúa làm gì! Cứ như bản thân thật sự là người Đại Yến vậy!”

Ngô thị hốt hoảng, vội vã đưa tay bịt miệng nàng: “Trời ơi tiểu tổ tông của ta, không được nói bừa mấy lời như vậy!”

Sở Nhị Nương biết rõ lúc này đang ở trong xe ngựa, xung quanh cũng toàn là người nhà, có nói gì cũng không sợ lọt ra ngoài. Nàng bèn kéo tay mẫu thân xuống.

“Vì sao lại không được nói? Nương cũng thấy rồi đấy, cả cái Sở cung to lớn thế kia, nơi nào cũng hoang tàn cũ kỹ. Vậy mà riêng Ngô Đồng Uyển của nàng ta lại lộng lẫy chẳng khác gì bồng lai tiên cảnh!”

“Phòng ốc đẹp đẽ mà không ở, lại dọn lên tận núi Ngô Đồng. Tỷ muội chúng ta muốn tới bái phỏng một lần, vậy mà nàng không bao giờ cho chúng ta vào. Đến nay, ngay cả cổng phủ công chúa trông thế nào, chúng ta còn chưa từng thấy.”

“Nàng còn nói mình là người Sở gia sao? Rõ ràng vẫn nghĩ bản thân là công chúa Đại Yến!”

Ngô thị biết con gái nói năng có phần quá trớn, nhưng trong lòng cũng thấy không sai. Trân Nguyệt và mẫu thân nàng ta quả đúng là cùng một khuôn đúc ra: kiêu căng, tự phụ, không coi ai ra gì, lúc nào cũng làm như thể mình cao quý hơn người.

Lúc Trân Nguyệt mới về nước, tam thúc Sở Đại Sơn không tin tưởng đám hạ nhân theo nàng toàn là người từ Đại Yến về, nên muốn đổi một vài người. Nàng lập tức thẳng tay đuổi tam thúc ra ngoài, còn tuyên bố từ nay về sau, không cho phép ông bước chân vào cửa phủ.

Phải biết, đó là thúc tổ của nàng! Dù trong lòng bất mãn thế nào, cũng không thể vô lễ đến mức đó!

Còn mẫu thân nàng, Mạnh thị, bao nhiêu năm qua không sinh được con trai. Vậy mà vẫn giữ bộ dáng thanh cao ngạo mạn ỷ vào sủng ái của quân thượng.

Đợi đến khi quân thượng tuổi già sức yếu, phải truyền vương vị cho người khác, để xem bà ta có thể dựa vào ai?

Ngô thị vô cùng khinh thường mẹ con Trân Nguyệt, nhưng lại không tiện nói thẳng với con gái, bèn vòng tay ôm lấy vai nàng, nhẹ nhàng an ủi: “Nhị Nương đừng giận! Dù sao Nguyên Nương cũng sắp xuất giá, đến lúc đó phủ công chúa kia không còn chủ nhân nữa. Nếu con muốn lên núi giải khuây, nương sẽ bảo phụ thân con cầu xin quân thượng, cho con dẫn mấy đứa muội muội cùng nhau lên đó ở vài ngày.”

“Lúc đó, con muốn ở đâu thì ở, muốn làm gì thì làm. Còn dễ chịu hơn bây giờ, cứ phải ngó sắc mặt của Nguyên Nương mà sống.”