Chương 12

Miên Miên của ông từ nhỏ đã hiểu chuyện. Năm ấy bị đưa sang Đại Yến làm con tin, nàng cũng an ủi ông bằng những lời dịu dàng. Rõ ràng lúc đó nàng mới chỉ sáu tuổi, độ tuổi mà con gái nhà người ta còn đòi kẹo, bắt phụ thân bế bồng chơi đùa. Vậy mà nàng cố nén nước mắt, không khóc không quấy, lặng lẽ lên xe ngựa một mình.

Miên Miên của ông... Giá như là nam nhi thì tốt biết mấy!

Trong lòng Sở Nguyên trào dâng muôn vàn cảm khái. Lúc này Sở Dao đã đứng dậy, đến ngồi sát bên ông, kéo cánh tay ông rồi dịu dàng nói: “Miên Miên sắp xuất giá, trước khi đi chỉ mong có thể được ở bên phụ thân và mẫu thân nhiều một chút. Bằng không, sau này không biết đến bao giờ mới lại được gặp lại hai người.”

“Phụ thân, người hãy đưa mẫu thân về đi. Miên Miên đảm bảo sẽ khuyên nhủ người, không để người giận phụ thân đâu.”

Nàng vừa nói, vừa lắc cánh tay ông, đôi mắt trong veo nhìn ông không chớp, dáng vẻ chẳng khác nào tiểu nữ nhi đang làm nũng với phụ thân.

Đối với hai nữ nhi khác, Sở Nguyên thật ra không mấy yêu thương, ngoài chuyện lo chi phí sinh hoạt hằng ngày thì chẳng mấy khi hỏi đến. Nhưng riêng Sở Dao lại là ngoại lệ.

Thứ nhất, nàng là con duy nhất giữa ông và Mạnh thị, người ông thật sự có tình cảm sâu nặng. Dù sau này ông có nạp thêm thϊếp, nhưng tình nghĩa với Mạnh thị trước sau chưa từng phai nhạt, con gái do bà sinh ra dĩ nhiên cũng được xem trọng hơn người khác.

Thứ hai, để đổi lấy mấy năm an yên cho con dân Sở quốc, nàng đã bị đưa sang Đại Yến từ khi còn nhỏ. Những năm tháng ở đất khách quê người, nàng vẫn có thể được Yến Đế sủng ái, giúp Sở quốc có thêm vài năm dưỡng quân lấy sức. Trong lòng ông ngoài nỗi áy náy, còn có cả niềm tự hào và vinh dự.

Huống hồ, nàng lại kế thừa vẻ đẹp của Mạnh thị, thậm chí còn có phần diễm lệ hơn. Dung mạo ấy, nói một câu “khuynh quốc khuynh thành” cũng không ngoa.

Một nữ nhi như vậy, ông làm sao có thể nỡ lòng từ chối?

Ông vỗ nhẹ tay nàng, ôn hòa nói: “Được, vậy ta sẽ cho người đón mẫu thân con về. Vừa hay để bà giúp con chuẩn bị của hồi môn. Trước kia khi mẫu thân con vắng mặt, ta lại không rành mấy chuyện này, sợ đám cung nhân chuẩn bị không được chu toàn, đành nhờ mấy vị thẩm thẩm của con phụ một tay.”

Sở Dao ôm lấy cánh tay ông, bàn tay khẽ siết lại, đầu cúi thấp.

Sở Nguyên nhận ra vẻ mặt nàng có điều bất ổn, liền hỏi: “Sao thế, Miên Miên?”

Sở Dao trầm mặc một lúc, rồi mới chậm rãi lên tiếng: “Nữ nhi có một thỉnh cầu... có lẽ có phần quá đáng.”

“Con cứ nói.”

“Đợi mẫu thân trở về, có thể để người giúp nữ nhi kiểm kê lại toàn bộ của hồi môn mà mấy vị thẩm thẩm đã chuẩn bị từ trước đến giờ? Không phải nữ nhi không tin các thẩm... chỉ là... thật sự không thể tin được.”

Nàng vừa nói, vừa nhìn cây quạt tròn làm bằng ngà voi đặt trên bàn, chính là vật Thanh Thanh vừa nhặt lại từ sân Ngô Đồng Uyển.

Sở Nguyên đưa mắt theo ánh nhìn của nàng, sắc mặt lập tức tối sầm, hiển nhiên trong lòng cũng đã đoán ra đôi phần.

Mấy vị em dâu kia viện cớ chuẩn bị của hồi môn cho Sở Dao để đưa con gái mình đến hỗ trợ. Bọn họ giải thích là vừa có thể giúp một tay, vừa tiện dạy bảo các nàng học cách lo liệu việc nhà, để sau này xuất giá không đến nỗi tay trắng mắt mù.

Sở Nguyên lúc ấy cũng không nghĩ nhiều, thuận miệng đáp ứng cho qua.

Ai ngờ các nàng lại nhân cơ hội ấy, thừa lúc chuẩn bị của hồi môn cho Miên Miên mà tự ý lấy đồ trong Ngô Đồng Uyển, chưa được cho phép đã mang đi làm của riêng.

Nếu đến cả những món đặt bên ngoài cũng dám tùy tiện lấy, thì những thứ đã được niêm phong, đóng rương, lại càng dễ dàng bị động tay động chân mà không ai hay biết.

Sở Nguyên nghĩ vậy, trong lòng liền trầm xuống. Ông vỗ nhẹ tay Sở Dao, trấn an: “Được rồi, đợi mẫu thân con trở về, để người đích thân dẫn hạ nhân kiểm tra lại toàn bộ. Của hồi môn của con, vi phụ quyết không cho phép bất kỳ kẻ nào dám đυ.ng đến!”

Sở Dao mỉm cười gật đầu. Nàng mời Sở Nguyên ở lại Ngô Đồng Uyển dùng bữa, sau khi ăn xong còn tự mình tiễn ông ra ngoài, rồi mới chậm rãi quay về chính điện của mình.

Cây quạt tròn kia vẫn còn đặt trên bàn. Nàng thản nhiên liếc một cái, lạnh nhạt phân phó: “Đem đi đốt cho ta.”

Giọng nói trong trẻo lạnh lùng, gương mặt bình đạm, chẳng còn dáng vẻ yểu điệu làm nũng khi nãy, hoàn toàn rũ bỏ hình ảnh của một tiểu nữ nhi vừa rồi.