Chương 11

Toàn thành đều đã biết chuyện, duy chỉ có nàng mù mờ.

Sở Nguyên cúi đầu, thần sắc áy náy: “Vi phụ cũng là bất đắc dĩ. Ban đầu ta vốn định cự tuyệt, nhưng phía Ngụy quốc đã nhận lời trước, giờ mà đổi ý, e là không ổn.”

“Ta chỉ sợ nếu nói ra, con sẽ giận ta, cho nên...”

“Quả thật con có giận.” Sở Dao vuốt viền chén trà, nhẹ giọng cắt lời ông: “Nhưng không phải vì phụ thân đồng ý hôn sự này, mà vì người đã đồng ý rồi lại không nói gì với con.”

“Con là nữ nhi của người, người là quốc chủ Sở quốc. Nếu người có điều khó xử, chỉ cần nói với con một tiếng là được.”

“Tuy rằng con không muốn gả cho thế tử nước Ngụy, nhưng nếu đó là điều phải làm, không còn phương án nào tốt hơn, thì con cũng không phải hạng người tùy hứng làm càn, không biết nhẫn nhịn lùi một bước.”

“Nhưng sau khi người đã đồng ý, lại giấu con... chuyện này khiến Miên Miên cảm thấy... có phần đau lòng.”

Nghe vậy, Sở Nguyên lại càng thêm áy náy, ông cúi đầu nói nhỏ: “Là vi phụ xử lý không thỏa đáng. Thật sự là... thật sự ta không biết phải mở lời với con thế nào.”

Sở Dao khẽ thở dài, cũng không nhắc lại chuyện này nữa, mà hỏi sang điều khác: “Mẫu thân đâu? Vì sao không thấy người cùng phụ thân tới?”

Sắc mặt Sở Nguyên sượng sùng, ông đáp: “Bà ấy... đến chùa Ân Nghiệp cầu phúc rồi.”

“Khi nào sẽ về?”

Sở Nguyên im lặng, hồi lâu vẫn không nói một lời.

Phu nhân Mạnh thị và ông là thanh mai trúc mã từ nhỏ, lớn lên bên nhau, tình nghĩa sâu nặng. Thuở ấy hai người từng hứa hẹn một đời một kiếp, đầu bạc răng long không rời không bỏ. Nhưng đáng tiếc, sau tám năm thành thân, dưới gối họ chỉ có một người con gái, chính là Sở Dao.

Từ khi Sở Dao bị đưa sang Đại Yến làm con tin, Mạnh thị u uất thương nhớ. Thân thể cũng ngày một suy nhược, mãi vẫn không thể hạ sinh thêm hài tử.

Nay nhìn thấy các đệ đệ và đường đệ đều đã con đàn cháu đống, mà chính mình lại không có lấy một người kế thừa, Sở Nguyên không thể đợi thêm, đành thương nghị với Mạnh thị rồi nạp thêm hai phòng thϊếp.

Hiện giờ, cả hai người thϊếp đều đã sinh con, Chu thị sinh một trai, Khương thị sinh một trai hai gái.

Thứ trưởng tử của Sở gia là Sở Ngọc, năm nay tám tuổi; con trai thứ là Sở Phàm, năm nay sáu tuổi. Tuy đều còn nhỏ, nhưng dẫu sao Sở Nguyên cũng đã có người kế tục dòng dõi.

Với Sở Nguyên mà nói, mối lo đã trút bỏ được phần nào. Nhưng với Mạnh thị, dưới gối bà trước sau chỉ có mỗi Sở Dao, nên càng xem nàng như bảo vật trong lòng, hết sức quý trọng.

Trước kia, khi Mạnh thị vừa hay tin Sở Đại Sơn đưa ra kế sách liên hôn giữa Sở và Ngụy mà gả Sở Dao sang Ngụy quốc, bà lập tức đến mắng Sở Đại Sơn một trận không kiêng nể.

Nếu để bà biết, chính trượng phu mình lại gật đầu chấp thuận đề nghị ấy, e là sẽ không thể yên ả được nữa.

Vì vậy, Sở Nguyên mượn lời một vị đại sư trong chùa Ân Nghiệp, giả truyền rằng sắp tới Sở Dao sẽ gặp một kiếp nạn, nếu mẹ ruột đến chùa cầu phúc ba tháng thì có thể hóa giải, nhân đó giữ Mạnh thị lại trong chùa.

Ông biết, chỉ cần là chuyện liên quan đến Sở Dao, Mạnh thị tất sẽ vô cùng coi trọng, ôm tâm thái “thà tin là có còn hơn không”, rồi ngoan ngoãn ở lại chùa.

Mà ba tháng sau, đoàn đón dâu của Ngụy quốc sẽ đến, đến khi đó dù Mạnh thị không cam lòng đến mấy, cũng chẳng thể xoay chuyển được đại cục.

Chỉ là ông không ngờ... Sở Dao lại bất ngờ quay về.

Thấy phụ thân trầm mặc không đáp, Sở Dao dường như đã đoán được điều gì.

“Phụ thân... có phải là người cố ý đưa mẫu thân đi không?”

Sở Nguyên không nói, coi như ngầm thừa nhận.

Sở Dao thở dài: “Phụ thân không cần phải làm vậy. Nếu người thấy khó mở lời, thì để nữ nhi nói thay cũng được. Nữ nhi sẽ bảo là bản thân nguyện ý gả sang Ngụy quốc, như vậy mẫu thân hẳn sẽ không phản đối.”

Sở Nguyên thoáng dao động: “Miên Miên, con...”

“Hôn kỳ đã định, nữ nhi sớm muộn cũng phải gả đến Ngụy quốc. Một khi đã như thế, cớ gì lại khiến phụ thân và mẫu thân vì chuyện này mà sinh bất hòa?”

“Điều Miên Miên để tâm nhất, chính là người và mẫu thân. Nếu vì nữ nhi mà khiến hai người rạn nứt tình cảm thì con sẽ thấy có lỗi rất nhiều.”

Sắc mặt Sở Nguyên thoáng hiện vẻ đau lòng, ánh mắt lộ rõ sự thương tâm.