Chương 10

“Ta không có trộm!” Sở Nhị Nương từ nhỏ được nuông chiều, chưa bao giờ bị trách mắng nặng lời như thế. Nàng lập tức cất tiếng biện bạch: “Cây quạt này... ta chỉ là... chỉ là mượn chơi một chút thôi.”

“Mượn sao?” Sở Dao cười nhạt: “Mượn của ai?”

“Ta... ta đã nói với mẫu thân ta rồi...”

“À!” Sở Dao gật đầu như đã tỏ tường: “Thì ra là nương ngươi bảo ngươi đi trộm?”

“Không phải vậy!” Sắc mặt Sở Nhị nương ửng đỏ, giọng cũng cao vυ"t lên: “Chẳng qua chỉ là một cái quạt thôi mà! Tỷ cần gì phải so đo như thế! Trả lại tỷ là được chứ gì!” Nói rồi “bốp” một tiếng, nàng vứt cây quạt xuống đất.

Thanh Thanh tức giận, bước lên một bước định nổi đóa, nhưng bị Sở Dao giơ tay ngăn lại. Nàng liếc mắt nhìn về phía sau lưng Sở Nhị nương.

Sở Nguyên đang cùng một đội thị vệ bước nhanh tới, hiển nhiên là vừa nghe tin Sở Dao bất ngờ nhập cung. Ông vừa nghe bẩm báo đã vội vàng bỏ dở công việc chạy tới.

“Quân thượng!”

Tất cả hạ nhân cùng mấy vị cô nương nhà họ Sở vội vàng hành lễ.

Sở Nguyên nhìn Sở Dao, sắc mặt có phần lúng túng: “Miên Miên, sao con lại về?”

Sở Dao nhìn lớp mồ hôi mỏng trên trán ông, bình thản hỏi lại: “Phụ thân, chẳng phải ngài từng nói đây là nhà của con, con muốn về lúc nào cũng được sao?”

“Không... không phải ý đó, ta chỉ là muốn nói... Nếu con báo trước một tiếng, ta có thể phân phó hạ nhân ra nghênh đón, bảo nhà bếp chuẩn bị vài món con thích.”

Sở Dao liếc mắt nhìn cây quạt đang nằm trên mặt đất, khẽ “à” một tiếng.

“Cũng may là con không báo trước! Nếu không làm sao biết được, thì ra lúc con vắng mặt, Ngô Đồng Uyển này lại thành nơi ai muốn vào thì vào, thứ gì cũng có thể tùy tiện mang đi.”

Lời này là có ý gì?

Sở Nguyên nhíu mày, theo ánh mắt nàng nhìn xuống, sắc mặt lập tức sa sầm.

“Chuyện này là sao?”

Sở Dao không đáp, đám hạ nhân theo sau nàng cũng cúi đầu im lặng.

Sở Nguyên quay sang nhìn đám cung nhân theo hầu mấy vị cô nương nhà họ Sở, tùy ý chỉ một người ra hỏi.

Cung nhân kia sợ hãi cúi đầu, run rẩy bẩm báo. Sắc mặt Sở Nguyên càng thêm u ám, ánh mắt sắc lạnh đảo qua mấy thiếu nữ trẻ tuổi đang đứng trước mặt.

Có người nhát gan, “bịch” một tiếng quỳ xuống, run rẩy nói: “Quân thượng, là Nhị Nương bảo chúng ta đến thăm Ngô Đồng Uyển, không liên quan gì đến bọn nô tỳ!”

Một người vừa mở miệng thì lập tức có kẻ hùa theo: “Phải, đúng vậy! Nhị Nương nói sau này Ngô Đồng Uyển sẽ là chỗ ở của nàng, nên dẫn chúng ta đến xem qua.”

Bọn họ vừa dứt lời, Sở Nguyên không khỏi sầm mặt.

Sở Nhị Nương trừng mắt, chỉ tay vào mấy người đang quỳ: “Tam Nương! Ngũ Nương! Các ngươi nói bậy gì đó? Rõ ràng là các ngươi năn nỉ ta dẫn tới đây!” Nói đoạn nàng cũng vội vàng quỳ xuống.

“Quân thượng, xin ngài đừng nghe bọn họ nói bậy, rõ ràng là bọn họ...”

“Đủ rồi!”

Sở Nguyên trầm giọng cắt lời, lập tức phân phó cung nhân đứng cạnh: “Gọi mẫu thân bọn chúng đến, dẫn từng đứa về, từ nay về sau không được tùy tiện đi lại trong cung!”

“Còn nữa, những kẻ đi theo hầu, rõ ràng biết các nàng muốn vào Ngô Đồng Uyển mà không ngăn cản. Lôi tất cả xuống, đánh chết cho ta!”

Lời vừa dứt, Ngô Đồng Uyển lập tức rối loạn. Tiếng nữ tử nức nở oan ức, tiếng cung nhân khóc lóc kêu gào vang khắp sân, thị vệ thì lôi kéo người không nương tay.

Sở Dao chẳng buồn để tâm, chỉ chào Sở Nguyên một tiếng rồi đi thẳng vào trong Ngô Đồng Uyển.

Sở Nguyên biết là không thể giấu nổi nữa, ông đành mang vẻ chột dạ mà cùng nàng đi vào, trong lòng nghĩ lát nữa phải giải thích thế nào mới ổn thỏa.

Ngô Đồng Uyển quả nhiên không giống những nơi khác trong Sở cung, không chỉ được tu sửa lại mà còn xây dựng hết sức tinh xảo, tráng lệ rực rỡ.

Sở Dao ngồi xuống một bên, chủ động nhường vị trí chủ vị cho Sở Nguyên.

Để chuẩn bị cho hôn lễ sẽ diễn ra vào nửa năm sau, Sở Nguyên đã sớm sai người bắt tay vào sắp xếp của hồi môn. Lúc này Ngô Đồng Uyển so với trước đã thay đổi không ít, trong điện chất đầy những rương hòm phủ lụa đỏ thẫm, bày biện lộn xộn ở một góc, chưa kịp thu xếp tươm tất.

Sở Dao lại như chẳng thấy gì, chỉ lặng lẽ ngồi nhấp trà.

Sở Nguyên thở dài một tiếng, thấp giọng mở lời: “Miên Miên, con... có phải đã biết rồi không?”

Sở Dao gật đầu, đặt chén trà xuống.

“Hôm qua hạ nhân trong phủ xuống núi mua đồ, khi vào thành thì nghe được tin tức Sở - Ngụy sắp liên hôn, mà người được chọn để gả đi... chính là con. Sau khi hồi phủ, họ mới bẩm lại. Lúc ấy con mới biết, thì ra phụ thân đã sớm đáp ứng chuyện này.”