Chương 9

Đầu óc Nam Khải Gia xoay chuyển cực nhanh, nàng mặc cho thị nữ thân cận là Hạnh Nguyệt giúp mình thay đồ chải chuốt.

Sau một hồi sửa soạn, nàng như biến thành một người khác hẳn so với dáng vẻ lem luốc khi nãy.

Nếu nàng không cất lời hay múa võ, người ta chắc chắn sẽ lầm tưởng nàng là đệ nhất khuê tú trong Đan Thành.

Đến tiền sảnh, Nam Khải Gia không vội vào ngay mà chọn một ô cửa sổ kín đáo, bí mật nấp phía dưới nghe ngóng động tĩnh bên trong.

Vị đại nhân kia quả nhiên là kẻ thiếu kiên nhẫn.

Hôm kia phái người bắt cóc nàng, hôm qua mất liên lạc với đám tay sai, hôm nay đã vội vã nhảy dựng lên tìm tới tận cửa gây hấn.

Kẻ đó nói giọng âm dương quái khí: “Nếu hiền chất đang ở nhà, vậy mạo muội xin Nam huynh gọi con bé ra đây, chiếc cung nỏ mới làm này của ta chắc chắn con bé sẽ thích!”

Nam Khải Gia thầm nghĩ: Đúng là không oan uổng cho lão ta!

Chính là Quách Thuận, tên đại gian thần số một này!

Văn trị võ công đều thua kém phụ thân mình, giờ lại làm chuyện hèn hạ trút giận lên con cái nhà người ta, thật nực cười!

Huynh trưởng Nam Thự đáp trả gay gắt: “Hóa ra thế bá cũng biết hành động này là mạo muội sao? Muội muội tiểu sinh gần đây thân thể không khỏe, không tiện tiếp khách. Cung nỏ này tiểu sinh xin nhận thay muội ấy, còn người thì chúng ta không giữ lại, thế bá thong thả đi cho!”

Nam phu nhân cũng thuận theo đó mà lập tức sắp xếp người tiễn khách.

Quách Thuận mặt dày vô sỉ, không lùi bước nào: “Là không tiện tiếp khách, hay là căn bản không có ở nhà? Sao ta nghe người ta nói thấy con bé ở ngoài Đan Thành, còn ở cùng một lũ nam nhân nữa. Không phải ta nói đâu Nam huynh, đệ muội, hai người nuông chiều con cái cũng phải có mức độ thôi. Bình thường ngang ngược hỗn xược thì bỏ qua, nhưng chuyện này liên quan đến danh tiết, sao có thể coi nhẹ như thế?”

Hai phụ tử nhà họ Nam đồng loạt bóp đốt ngón tay kêu răng rắc.

Nam phu nhân đưa mắt nhìn quanh, mắt thấy sắp sửa cầm lấy cây roi mây treo trên tường để xông vào đánh người.

“Phụ thân, mẫu thân!”

Nam Khải Gia như chim nhỏ về tổ, sà vào giữa đại sảnh.

“Mấy vết phát ban trên mặt con hình như lặn hết rồi, hai người mau xem này!”

Ba người trong sảnh đồng loạt sững sờ.

Nam Thự là người phản ứng nhanh nhất, hắn ta tiến lại gần nâng mặt nàng lên nắn bóp một hồi: “Đúng là không đỏ nữa, lúc trước sưng vù lên như đầu heo vậy!”

Nam phu nhân lại tỉ mỉ kiểm tra khắp người nàng, chỉ sợ nàng thiếu mất miếng da miếng thịt nào.

Quách Thuận và đám tùy tùng nhìn nhau ngơ ngác, mặt mũi đầy vẻ “chuyện này là thế nào”.

Nam Khải Gia giật lấy hộp quà từ tay tùy tùng nhà họ Quách, mở ra, cười giả lả: “Chế tác tinh xảo thật đấy, cảm ơn Quách thế bá!”

Nàng xoay tay đưa ngay cho Hạnh Nguyệt: “Chẳng phải tỷ mới nhặt được một đứa nhỏ ăn xin biết võ nghệ sao? Cái này vừa hay đưa cho nó dùng phòng thân!”

Hạnh Nguyệt không cần dạy bảo cũng hiểu ý, nhận lấy hộp quà rồi quay sang Quách Thuận: “Đa tạ Quách Tướng Quân!”

Quách Thuận tức đến nghẹn lời, đang tính toán nên nói gì tiếp theo thì quản gia Nam phủ đã sai người khiêng kiệu đến.

“Quách đại nhân, Tướng Quân nói chân cẳng ngài không được tốt nên đặc biệt bảo chúng ta dùng kiệu khiêng ngài ra ngoài!”

Bốn phủ binh ùa vào, nhấc bổng Quách Thuận ấn vào trong kiệu.

Cho đến tận khi bị “tống” ra khỏi Nam phủ, Quách Thuận vẫn chưa kịp phản ứng lại xem rốt cuộc chuyện là như thế nào.

Quản gia thở hắt ra một hơi dài, nhổ một bãi nước bọt về phía bóng lưng đám người Quách Thuận.

Nhưng Nam phủ chắc chắn không thể nào yên bình ngay được.

Quản gia đưa tay bịt tai lại nhưng vẫn không ngăn nổi tiếng gầm vang trời của lão gia nhà mình: “Nam Khải Gia, đứng lại đó cho ta!”

Một trận gà bay chó chạy.