Chương 7

Bốn mắt nhìn nhau, không gì có thể gượng gạo hơn thế.

Nam tử kia nhanh chóng khoác áo trung y, thế mà vẫn có tâm trạng châm chọc: “Sao nào, định thừa lúc ta bệnh để lấy mạng ta à?”

“Không có, không có! Thực sự xin lỗi!” Nam Khải Gia rối rít xin lỗi, rồi ngập ngừng: “... Chỉ là, chúng ta quen biết, ngươi lại cứu mạng ta, lẽ ra nên cho ta biết tên của ngươi.”

Định thần nhìn Nam Khải Gia hồi lâu, người nước Ngu bỗng bật cười khẽ.

“Ta phát hiện ra tiểu nương tử nhà ngươi đối đãi với người ta chẳng chân thành chút nào. Ngươi cũng biết ta cứu ngươi, thế sao ngươi không cho ta biết tên mình trước, lại cứ muốn hỏi tên ta?”

Nam Khải Gia lè lưỡi, tự biết mình đuối lý.

“Được rồi, coi như chúng ta huề nhau. Nhưng tối qua ta nghe ngươi giao thủ với đám tặc nhân kia, ra chiêu cực nhanh, thân thủ chắc chắn thuộc hạng thượng thừa, sao lại có thể bị bọn chúng làm bị thương được?”

“Không phải bị thương tối qua.” Hắn đưa tay day day chân mày: “Chỉ là tối qua động võ nên làm rách vết thương cũ mà thôi.”

Nam Khải Gia bắt đầu phân tích: “Từ nước Ngu đến nước Túc đường xá xa xôi, nếu là vết thương cũ thì chẳng lẽ động tay động chân vài cái đã rách ra? Vậy đây là vết thương mới khi ngươi vào cảnh giới nước Túc phải không? Ngươi có biết kẻ nào ra tay không?”

Hắn trầm tư một lát: “Đại khái là đoán được.”

Nam Khải Gia thầm nghĩ, thời loạn lạc xem ra ai cũng sống chẳng dễ dàng gì.

“Ta đi mời đại phu tới xem cho ngươi.”

“Ồ?” Hắn dùng giọng điệu giễu cợt: “Nếu ta không lầm thì ban nãy ngươi định bỏ mặc ta để chạy trốn một mình mà.”

Nam Khải Gia ra sức biện minh: “Không có bỏ mặc, chỉ là để lại lát nữa quay lại “nhặt” thôi.”

Thấy dùng từ không đúng lắm, nàng chữa lại: “Cũng không phải nhặt, là đến đón... Vả lại không phải trốn, là đi một cách lặng lẽ... Thôi bỏ đi, nói với người nước Ngu các ngươi chẳng rõ ràng được!”

Điều kiện trong thôn có hạn, nàng cùng chủ quán chạy khắp nơi cũng chỉ mời được một thầy thuốc chân đất còn trẻ tuổi, miễn cưỡng cầm máu băng bó được cho hắn.

May mà người này có căn cơ tốt nên cũng nhanh chóng hạ sốt.

Quay đi quay lại như vậy thì mặt trời đã lặn.

Hôm nay là sinh thần của bà chủ quán, theo tục lệ dân gian, dân làng quanh đây đều tới chúc mừng.

Gia chủ để tạ ơn đã đốt lửa trại, mổ bò gϊếŧ cừu, bày tiệc linh đình.

Nam Khải Gia vốn ham vui, một mặt lo lắng chuyện nhà, một mặt lại nài nỉ người nước Ngu đưa mình xuống xem.

Nước Túc vốn nổi tiếng với hoa hòe, từ hoàng đô Đan Thành cho đến lối mòn thôn dã, cứ đến tháng ba là hương hoa tràn ngập.

Tính cách nam tử này hoàn toàn trái ngược với Nam Khải Gia.

Khi mọi người quây quần bên đống lửa nhảy múa, hắn chỉ lặng lẽ đi tới dưới một gốc hòe trong sân, nhóm lên một đống lửa nhỏ, ngước mắt nhìn những cánh hoa lả tả rơi.

Nam Khải Gia cầm một bình rượu len qua đám đông, nhìn quanh quất như đang tìm kiếm ai đó.

Dưới gốc cây, một người đứng dậy gọi: “Ở đây.”

Nam Khải Gia lon ton chạy tới, cũng ngồi bệt xuống đất như hắn.

“Không chê ồn sao?” Hắn vốn thích yên tĩnh, sớm đã bị tiếng người huyên náo làm cho nhức đầu.

“Sao ngươi lại thấy ồn? Vui thế này cơ mà!”

Hắn mỉm cười nhàn nhạt: “Trước kia nhà ta có một đứa nhỏ, cũng giống như ngươi, thích mặc quần áo nam tử, cứ thấy chỗ nào náo nhiệt là đâm đầu vào.”

Ánh lửa soi rọi bên mặt trái của hắn, để lộ vết sẹo mờ trên xương mày.

Nam Khải Gia nhìn chăm chăm vào vết sẹo ấy, không biết từ lúc nào mũi đã thấy cay cay.

“Đứa nhỏ đó là gì của ngươi?”

Dưới ánh lửa, hắn hạ rèm mi, đôi mắt đượm vẻ bi lương.

Câu trả lời của hắn chỉ có bốn chữ: “Là người trân quý nhất.”

Nam Khải Gia lắc lắc chiếc chuông vàng nơi thắt lưng, gặng hỏi đến cùng: “Là chủ nhân vốn có của cái chuông này sao?”