Nam Khải Gia hiếu kỳ, không biết kẻ nước Ngu hành sự lạnh lùng này lại ôm hình bóng ai trong lòng, bèn ghé tai nghe thử.
Nàng bỗng sững sờ, tim suýt chút nữa thì ngừng đập.
Người kia đứt quãng gọi: “Nương...” Rồi lại gọi một cái tên mà nàng không thể quen thuộc hơn: “Giao Giao.”
Nhà thường dân thường có thói quen đặt tên mụ thật xấu cho trẻ nhỏ để dễ nuôi, nhà huân quý đương nhiên cũng không ngoại lệ.
Nam phu nhân vốn chẳng ưa những cái tên tục như “Nhị Nha” hay “Thúy Hoa”, lại thấy nữ nhi có dung mạo xinh đẹp nên đã đặt cho nàng một cái tên mụ rất hay, Giao Giao.
Ngoài phụ thân mẫu thân ra thì không một ai biết tới tên mụ.
Vả lại kẻ nước Ngu này mới quen biết nàng chưa đầy một ngày, làm sao có thể gọi tên nàng trong mộng được?
Nghĩ đi nghĩ lại, chắc hẳn chỉ là trùng tên mà thôi, một sự hiểu lầm thôi.
Chiều tối hôm qua mù mịt, Nam Khải Gia chưa nhìn rõ mặt mũi hắn, giờ đây dưới ánh nắng mới thấy rõ sống mũi hắn cao thẳng, mắt dài mi rậm.
Đôi mày kiếm đen như mực ấy, nhìn kỹ ở phần xương mày lại có một vết sẹo mờ nhạt dựng đứng.
Nam tử kia trong cơn mê man đòi uống nước.
Nam Khải Gia bèn rót nước, đỡ hắn dậy để hắn uống.
Nàng vốn là nữ nhi nhà tướng, việc cứu người trong quân doanh là lẽ thường, so với tính mạng thì mấy chuyện đυ.ng chạm da thịt chẳng đáng là bao.
Người nước Ngu uống nước xong, yết hầu chuyển động, làm nổi bật một nốt ruồi son đỏ tươi ở ngay đó.
Ánh mắt Nam Khải Gia đóng đinh vào nốt ruồi ấy, ký ức vốn dĩ mờ mịt bỗng chốc trở nên rõ mồn một.
Nhiều năm về trước, dưới gốc hòe già trong nhà, hoa rụng như mưa.
Thiếu niên mặc đồ đen cùng bóng kiếm xuyên qua những cánh hoa trắng muốt, tựa như cánh yến mùa xuân tìm về phương Nam.
Nam phu nhân gọi: “A Chiêu, lại đây nghỉ một lát, nếm thử rượu Đào Hoa Túy ta mới ủ.”
Lúc ấy, hoa đào đã tàn, hoa hòe đang độ đẹp nhất.
Thiếu niên thu kiếm bước tới, khẽ mỉm cười, bưng chén rượu đào hoa uống cạn.
“Đừng uống gấp thế, ta ủ nhiều lắm.” Nam phu nhân nhìn thiếu niên mồ hôi nhễ nhại với ánh mắt đầy vẻ yêu chiều.
Một cô bé bốn năm tuổi vui sướиɠ chạy tới, miệng la to bài hải: “Chiêu ca ca, Chiêu ca ca, Chiêu ca ca!”
Thiếu niên giang rộng vòng tay, vững vàng đón lấy cô bé.
Cô bé giơ đôi tay nhỏ mềm mại, khều nốt ruồi son trên yết hầu của sư huynh, nũng nịu: “Nương ơi, sao nương không sinh cho con một viên ngọc đỏ nhỏ xíu thế này? Con muốn giống Chiêu ca ca!”
Thiếu niên bị móng tay nhỏ của nàng khều hơi đau, chỉ khẽ cau mày rồi lại giãn ra ngay.
Hắn nhẹ nhàng tựa trán mình vào trán sư muội, che đi vết sẹo sâu trên xương mày vốn bị tiểu sư muội cào trúng từ trước.
“Được thôi, cho Giao Giao nhé?”
Gió thổi hoa rơi, trong sân vang lên tiếng cười vui vẻ.
Nhưng rồi tiếng cười cứ thế xa dần, lặng lẽ mất hút.
Thiếu niên mặc đồ đen năm nào đã trở về nơi hắn vốn thuộc về, còn tiểu sư muội trong lòng hắn năm ấy giờ đã đến tuổi cập kê, trổ mã thành một thiếu nữ thanh tú.
Vết sẹo trên xương mày của hắn cũng theo mưa bụi thời gian mà dần phai nhạt.
Nếu có gặp lại, có lẽ cũng chỉ là “đối mặt mà chẳng nhận ra nhau”.
Nam Khải Gia như bị ma xui quỷ khiến, đưa tay chạm nhẹ vào nốt ruồi đỏ trên cổ người nước Ngu.
Đen đủi thay, đúng lúc này hắn bỗng dưng tỉnh lại.