Nam tử nhẫn nhịn đến mức không chịu nổi, hắn dừng bước, nghiến răng nghiến lợi quát: “Câm miệng! Còn ồn ào nữa là ta quăng ngươi ở đây cho sói ăn thịt!”
Nam Khải Gia lập tức nín bặt.
Đến quán rượu, hắn thuê hai phòng khách, hai người ai nấy về phòng mình.
Nam Khải Gia nằm dài trên giường, trăn trở mãi không sao chợp mắt được. Chẳng phải vì giường chiếu nơi thôn dã không bằng ở nhà, mà nàng thực sự lo lắng việc mình mất tích một đêm, e là Đan thành đã sớm loạn thành một đoàn.
Đáng sợ hơn là lần này nàng trốn nhà đi chơi nên mới bị đám tặc nhân kia nhắm trúng, lúc về chắc chắn sẽ bị phụ thân phạt nặng.
Phụ thân nàng ấy mà, vừa hủ bại vừa cố chấp, một khi nổi điên thì đến mẫu thân cũng không cản nổi.
Mọi người đều bảo ca ca nàng là bậc quân tử hiếm có, nào ai biết được đó là do bị phụ thân nàng “tẩn” cho ra nông nỗi ấy...
Đến khi Nam Khải Gia tỉnh dậy thì mặt trời đã lên cao.
Nàng xỏ giày, túm sơ lại mái tóc rồi chạy sang phòng người nam tử nước Ngu kia.
Cửa đóng chặt.
Nàng áp tai vào cửa nghe ngóng nhưng không thấy động tĩnh gì, thầm nghĩ, không lẽ người kia bỏ mặc mình mà đi Đan thành một mình rồi?
Nam Khải Gia không cam tâm, nàng đẩy cửa bước vào rồi bỗng chốc đỏ bừng mặt.
Nam tử kia đang để trần thân trên, vẫn còn chìm trong giấc nồng chưa tỉnh.
Nàng lúng túng: “Này, huynh đài, chúng ta nên sớm lên đường thôi! Ngươi... Ngươi ít ra cũng phải mặc cái áo vào chứ...”
Không có tiếng trả lời.
Nam Khải Gia lén lút tiến lại gần, chỉ thấy mặt người kia đỏ gay, trên khuôn mặt rắn rỏi lấm tấm mồ hôi, giữa l*иg ngực vạm vỡ có một vết thương rướm máu, hình như do vết thương nhiễm trùng dẫn đến phát sốt.
Nàng tự trách, chẳng lẽ là do cứu mình đêm qua nên mới bị thương sao?
Nhưng lúc này việc quan trọng nhất là phải về Đan thành thật nhanh, mang theo một thương binh lớn thế này thật sự quá vướng víu.
Nam Khải Gia đắn đo hồi lâu, cuối cùng nàng quyết định, về nhà trước, sau đó sai người trong phủ tức tốc tới đây cứu chữa cho hắn, trong lúc đó nàng sẽ gửi lại ít tiền nhờ chủ quán chăm sóc giúp.
Nghĩ là làm, nàng đi đến bên giường, tháo túi tiền bên hông hắn ra, lục tìm bạc lẻ để thưởng cho chủ quán và lộ phí về nhà cho mình, miệng lẩm bẩm: “Có vay có trả, lần sau mới dễ. Chờ ta phát đạt, nhất định sẽ trả ngươi gấp trăm lần.”
Nàng lấy tiền xong thì đắp chăn lại cho hắn, khi nàng vừa định rời đi thì nghe thấy hắn mê sảng, gọi tên một người nào đó.