Nam Khải Gia có chút chột dạ, khẽ lắc đầu.
Lúc này, vệt ráng chiều cuối cùng nơi chân trời cũng đã tan biến, từ sâu trong núi vọng lại tiếng sói hú dài thăm thẳm.
Khóe mắt Nam Khải Gia khẽ giật, nàng không tự chủ được mà rùng mình một cái.
Nam nhân biết nàng sợ hãi, thầm cười trong lòng nhưng vẫn giữ giọng điệu thản nhiên: “Nếu ngươi đã không phải chủ nhân thực sự của vật này, vậy chúng ta tạm biệt từ đây.”
Nói đoạn, hắn xoay người định đi.
Nam Khải Gia hốt hoảng túm lấy tay áo hắn, vội vàng nói: “Chờ đã, chờ đã! Công tử, ngươi tới từ nước Ngu, chắc là muốn đến Đan thành phải không? Ta thấy ngươi không hiểu rõ đường xá, chi bằng chúng ta đi cùng nhau, ta dẫn đường cho ngươi nhé?”
Nam nhân không nói có cũng chẳng nói không, cứ lẳng lặng tiến về phía trước. Nam Khải Gia coi như hắn đã mặc định đồng ý nên vội vã bám gót theo sau.
“Này, đi chậm thôi, chân ta ngắn hơn ngươi, không theo kịp đâu!”
“Này vị huynh đệ, dám hỏi quý danh của ngươi là gì thế? Không trả lời sao, quả nhiên là người nước Ngu, ai nấy đều lầm lì ít nói như nhau.”
“Huynh đài cứu mạng ta, phụ thân và ca ca ta nhất định sẽ hậu tạ, mời huynh đài ghé qua, cả nhà ta sẽ vô cùng cảm kích!”
“Trời càng lúc càng tối rồi, đã bảo ngươi đi chậm thôi mà, cứ hễ đến buổi tối là mắt ta không nhìn rõ...”
Nam nhân bị Nam Khải Gia làm cho nhức óc, hắn đột ngột quay người lại khiến nàng đâm sầm vào l*иg ngực hắn một cú thật kêu.
Nam Khải Gia xoa trán, giận dỗi quát: “Làm gì thế? Đã bảo là buổi tối ta không nhìn thấy gì rồi, quay người cũng không báo trước một tiếng, suýt chút nữa là ngươi đâm chết ta rồi! Nể tình ngươi cứu mạng ta nên lần này ta bỏ qua không chấp, lần sau phải cẩn thận đấy, ta không chịu được va chạm đâu!”
Nam tử ngẩn người ra một chút rồi lập tức bị nàng làm cho tức cười.
Có lẽ hắn chưa từng thấy tiểu nương tử nào “da mặt dày” đến thế. Rõ ràng là nàng sợ hãi không dám về nhà một mình nên mới đeo bám đòi người đưa tiễn, thế mà suốt dọc đường nàng cứ líu lo phiền nhiễu, chẳng coi mình là người ngoài chút nào.
Hắn phóng tầm mắt ra xa, thấy thấp thoáng phía trước có một gian khách điếm, bên ngoài treo bảng hiệu quán rượu.
“Mệt rồi, nghỉ một đêm.”
Cứ hễ đến đêm là Nam Khải Gia “mắt mù”, chẳng nhìn thấy quán rượu đâu, chỉ biết la hét: “Nghỉ một đêm? Thế sao mà được? Ở nơi hoang dã thế này, nhỡ có sói thì sao? Nhỡ lại có một đám cướp nữa thì tính thế nào? Này, ngươi đừng chỉ biết đi chứ, nói gì đi chứ...”