Nam nhân không đáp lời, động tác của hắn thoăn thoắt, lúc thì thúc gối vào bụng, lúc lại dùng đòn dương đông kích tây, cuối cùng bằng một cú đá sau điệu nghệ, hắn đã đánh ngã cả bốn tên cướp cùng gã phu xe.
Hắn liếc nhìn đám thua cuộc dưới đất, khẽ phẩy tay, kiếm lướt qua khiến sợi dây thừng trên cổ tay Nam Khải Gia đứt đoạn rơi xuống đất.
Nam nhân tra kiếm vào vỏ, tháo dải vải đen trên mắt Nam Khải Gia xuống. Trước mắt hắn là một khuôn mặt trắng trẻo, xinh đẹp, nhưng trong nét rạng rỡ ấy lại có vài phần tinh nghịch trẻ thơ. Rõ ràng, chủ nhân của khuôn mặt này chỉ vừa đến độ tuổi cập kê.
Nam nhân không hỏi tên họ, ngược lại tỏ ra khá hứng thú với chiếc chuông vàng ở thắt lưng nàng.
Hắn khẽ cau mày hỏi: “Thứ này từ đâu ra?”
Nam Khải Gia cố ép bản thân phải bình tĩnh lại.
Gặp phải tai họa này, nàng không dám chắc nam nhân trước mắt là người tốt hay người xấu. Tuy hắn có vóc dáng cao ráo, tướng mạo bất phàm, nhưng trên đời này chẳng thiếu kẻ đạo mạo nhưng lòng dạ thú vật.
Hơn nữa nàng vốn là nữ nhi của trọng thần, sao có thể tùy tiện để lộ thân phận?
Giữa đêm tối bị kẻ gian bắt cóc đến chốn hoang vu thế này, nếu truyền đi thì chẳng phải danh tiếng của nàng sẽ bị hủy hoại sao?
Nam Khải Gia nhanh trí đáp: “Đa tạ công tử đã cứu mạng. Thứ này là ta nhặt được trên quan đạo Đan thành, nếu công tử thích thì cứ việc lấy đi, chỉ mong công tử tha cho tiểu nhân một con đường sống!”
Đôi mắt nam nhân sâu thẳm như đầm nước, trong vẻ bình thản ấy dường như thoáng qua một tia thất vọng. Hắn nhàn nhạt nói: “Đan thành? Cũng không sai... Cái chuông này thực sự không phải của ngươi?”
Tên thủ lĩnh nằm cách đó không xa vẫn chưa chết hẳn, hắn ta dốc hết sức lực cuối cùng ngóc đầu lên nói: “Ta... Ta... Ta đã bảo sớm là phải... Tháo cái chuông đó đi rồi mà...”
Lời chưa dứt, hắn ta đã phun ra một búng máu rồi nằm phục xuống không dậy nổi nữa.
Lúc này Nam Khải Gia mới hoàn toàn yên tâm.
Nàng quan sát nam nhân trước mặt, luôn cảm thấy có chút quen mắt, nhưng rốt cuộc đã gặp ở đâu, khi nào thì nàng chẳng có chút ấn tượng nào.
Nàng phủi bụi trên người, vận động gân cốt rồi hỏi: “Nghe giọng của công tử không giống người vùng này, có phải là người nước Ngu?”
Nam nhân không trả lời câu hỏi đó, ngược lại hỏi thêm một lần nữa: “Cái chuông này thực sự không phải của ngươi?”