Chương 2

“Không tháo được, không biết sợi dây đó được tết bằng chỉ gì mà cắt không đứt... Nhưng cũng chẳng cần sợ, tiếng chuông đó nhỏ tí, bị tiếng bánh xe ngựa át hết rồi, trên đời này có mấy cao nhân nghe ra được?”

Đám người ngoài xe cười hô hố một trận, xe ngựa lại tiếp tục chuyển bánh.

Trên trán Nam Khải Gia đã rịn ra những lớp mồ hôi lạnh li ti. Chết thì không đáng sợ, nhưng bị lũ tặc nhân này nhục mạ đến chết thì thật sự quá thảm hại.

Nàng dùng thân mình va đập vào thành xe. Đám người bên ngoài nghe thấy động tĩnh thì biết nàng đã tỉnh nên kìm cương xuống ngựa, vén rèm xe lên.

Chúng chỉ thấy thiếu nữ đỏ bừng mặt, miệng phát ra những tiếng “ư ư” không rõ chữ.

Tên thủ lĩnh thô bạo giật miếng giẻ trong miệng nàng ra, thứ đón chờ hắn ta là một tràng cầu xin dồn dập của Nam Khải Gia: “Các vị hảo hán, xin hãy nghe ta nói. Người không vì mình trời tru đất diệt, vị đại nhân kia cho các ngươi được bao nhiêu tiền? Bất kể hắn đưa bao nhiêu, nhà ta đều sẽ trả gấp mười lần! Phụ thân ta là đại thần nhất phẩm, nhà ta có phong địa, có phủ đệ vua ban, ca ca ta còn có một cây cổ cầm truyền lại từ thời thượng cổ... Chỉ cần các ngươi thả ta ra, các ngươi có thể mang hết những thứ đó đi!”

Đám tặc nhân nhìn nhau, dường như bắt đầu có chút lung lay.

Nam Khải Gia nói tiếp: “Mắt ta đã bị bịt kín, ta chẳng nhìn thấy gì cả. Các ngươi đi từ đâu tới thì quay về nơi đó, chúng ta coi như chưa từng gặp nhau, có được không?”

Tên thủ lĩnh thoáng do dự, nhưng lập tức bị huynh đệ rỉ tai nhắc nhở: “Đừng tham cái lợi nhỏ trước mắt, nếu để nàng ta lành lặn trở về, đại nhân nhất định sẽ chặt đầu chúng ta mất!”

Dứt lời, hắn ta túm lấy bả vai gầy guộc của Nam Khải Gia, lôi xệch nàng xuống xe.

Nam Khải Gia lảo đảo đứng vững, rồi bỗng nhiên vùng chạy bán sống bán chết.

Mắt nàng bị bịt kín nên chẳng biết rõ được phương hướng, chạy chẳng được mấy bước thì đã đâm sầm vào một vật cứng ngắc.

Nàng định chuyển hướng chạy tiếp thì nghe thấy “vật” kia cất tiếng hỏi: “Ngươi định đi đâu?”

Hóa ra thứ nàng vừa va phải chính là l*иg ngực của một nam nhân.

Ngay sau đó, tiếng đánh gϊếŧ vang lên, đao kiếm chạm nhau phát ra những âm thanh chói tai.

Chỉ trong chớp mắt, tên thủ lĩnh đã bị thương cả trước lẫn sau. Hắn ta nén đau hỏi: “Ngươi... Ngươi là ai? Ai sai ngươi đến cứu nàng ta?”

Nam Khải Gia hoang mang: Cái vật cứng ngắc này và lũ tặc nhân kia không phải cùng một hội sao?