Chương 11: Người này chính là nam nhân nước Ngu đã cứu nàng.

Vết thương dài hai thốn trên ngực Ân Chiêu là bị người ta đả thương trên đất nước Túc, hắn lại chỉ có một mình.

Các quốc gia vùng Trung Nguyên nhiều năm qua chiến tranh liên miên, mạng của Ân Chiêu còn đáng giá hơn cả nửa vùng Trung Nguyên này, tình cảnh của hắn lúc này thật sự không thể nguy hiểm hơn được nữa.

Cô nương mười lăm mười sáu tuổi, hằng ngày đấu trí đấu dũng với phụ thân mình, cách lẻn ra ngoài có hàng ngàn hàng vạn kiểu.

Nam Thự có chặt cây cổ thụ đi chăng nữa thì vẫn còn lỗ chó, nếu không có thì đào ngay một cái cũng được.

Chỉ cần Nam Khải Gia muốn, không nơi nào có thể nhốt được nàng.

Từ lỗ chó của Nam phủ bò ra ngoài chính là phố Hương Lan nằm ở phía Bắc hoàng đô.

Con phố này nằm trên ranh giới giữa khu giàu và nghèo của kinh thành, tửu quán lầu xanh san sát, đủ mọi hạng người tam giáo cửu lưu qua lại hỗn tạp.

Những kẻ ngoại tỉnh muốn nghe ngóng tin tức hoàng thành chắc chắn sẽ tìm đến nơi này.

Sự hôn ám và hoang đường của hoàng thất nước Túc cũng được thể hiện rõ nét nhất trên con phố này.

Kẻ giàu thì “cửa son rượu thịt ôi”, người nghèo thì ôm đứa trẻ sắp chết đói dọc đường xin ăn; việc họ bị đám con em thế gia đá chết đã trở thành chuyện thường tình.

Dẫu cho xác chết đói đầy đường, nhưng những công trình ăn chơi xa hoa, tốn kém tiền của dân chúng vẫn cứ đua nhau mọc lên, cái sau tráng lệ hơn cái trước.

Nam Khải Gia nhón chân nhìn về phía cuối phố, một tòa lầu nhỏ đang xây dở trông vô cùng chướng mắt.

“Xem kìa, xem kìa, dân đen chúng ta cơm không có mà ăn, vậy mà vị Thái Hậu nương nương trong cung còn muốn xây cái gì mà... Cái lầu chuyên thu thập bí phương làm đẹp gì đó.”

“Là Ngọc Dung Ty. Nghe nói còn là một nha môn mới lập, ăn lộc của hoàng cung đấy!”

Một đứa trẻ nghe được vài chữ bập bõm trong đám đông đang bàn tán, liền vui mừng hớn hở chạy về phía tòa lầu xây dở, bộ quần áo rách rưới bay phấp phới trong gió.

“Con cũng muốn đến nha môn! Mẫu thân ơi, là nha môn, trong đó nhất định có cơm ăn! Chúng ta không phải nhịn đói nữa rồi!”

Đúng lúc này, một cây cột gỗ đặc to bằng nửa người trên tòa lầu bỗng nhiên đổ sập xuống.

Đến khi khách bộ hành bên dưới kịp hoàn hồn thì nó đã lao thẳng xuống chỗ đứa trẻ.

Tiếng la hét thất thanh vang lên khắp nơi.

Tình thế đã ngàn cân treo sợi tóc, dòng người trên phố đều là thân xác phàm trần, lực bất tòng tâm không thể cứu giúp, chỉ biết lo lắng suông; có kẻ không đành lòng còn lấy tay che mắt lại.

Thế nhưng, cây cột gỗ bị tuột dây thừng đã không rơi xuống người đứa trẻ.

Không gian náo loạn chợt lặng đi, chỉ nghe thấy vài tiếng chuông vang lên lanh lảnh.

Đứa trẻ bình an vô sự vì đã được một thiếu nữ cải trang nam nhi dùng thân mình che chở.

Còn trên đầu nàng, một cánh tay vững chãi đã nâng bổng cây cột gỗ ấy lên, chống đỡ cho nàng cả một khoảng trời rộng lớn.

Nam Khải Gia ngước mắt nhìn lên, trái tim chợt rung động mãnh liệt.

Đứa nhỏ thoát chết trong gang tấc, sợ tới mức mặt cắt không còn giọt máu, vừa khóc vừa được mẫu thân nó bế đi.

Trong đám đông vang lên vài tiếng hoan hô lẻ tẻ rồi nhanh chóng im ắng trở lại.

Vị nghĩa sĩ kia nhẹ nhàng hạ cây cột xuống, đôi chân mày khẽ nhuốm vẻ giận dữ.

Không đợi Nam Khải Gia đứng dậy, hắn đã ngồi xổm xuống, gặng hỏi bằng giọng trách cứ: “Muội đã đi đâu vậy? Cái thế đạo này mà muội dám chạy loạn một mình trong đêm tối sao!”

Người này chính là nam nhân nước Ngu đã cứu nàng.

Một đứa trẻ từ nhỏ đã được ngâm trong hũ mật như nàng, bị người ta nói vài câu đã thấy sống mũi cay cay, vành mắt đỏ hoe.

Nam Khải Gia bướng bỉnh quay đầu đi, đứng dậy phủi bụi trên vạt áo rồi lầm lũi đi về phía đầu phố.

Vị nghĩa sĩ vốn còn đang giận dỗi tức khắc tan biến nộ khí, cũng đứng dậy đi theo sau.

Hai người đi tới trước một tửu điếm, hắn trêu chọc: “Cô nương, ta tính ra cũng đã cứu muội hai lần rồi, mời ta ăn một bữa cơm chắc không quá đáng chứ?”

“Mời thì mời. Tiện thể ta cũng không muốn nợ huynh!”