Sương chiều rơi xuống, nuốt chửng xóm làng trong màn hơi lạnh lẽo. Dọc hai bên đường, những chùm hoa hòe đua nở, tỏa hương nồng đượm vào không trung.
Trên con đường mòn hiu quạnh, một chiếc xe bốn ngựa đang dốc sức phi nước đại. Địa hình hiểm trở, mặt đường lồi lõm khiến cỗ xe cứ chốc chốc lại xóc nảy lên, chao đảo liêu xiêu.
Bên trong thùng xe, một thiếu nữ mặc y phục nam cưỡi ngựa bị cú xóc mạnh làm đầu va sầm vào khung cửa. Cơn đau điếng người khiến nàng sực tỉnh khỏi cơn u mê, để rồi kinh hoàng nhận ra hai tay đã bị trói giật cánh khuỷu, mắt bị bịt kín bằng vải đen, ngay cả miệng cũng bị nhét một miếng giẻ lớn.
Không thể nhìn, chẳng thể kêu, tay chân lại bị kìm kẹp, trong phút chốc nàng cảm thấy mình chẳng khác nào kẻ phế nhân.
Nam Khải Gia hít một hơi thật sâu. Ngửi thấy mùi hoa hòe thân thuộc, biết đám cướp này vẫn chưa đưa mình ra khỏi biên giới nước Túc, lòng nàng mới vơi đi vài phần hoảng loạn.
Thế nhưng, nàng hiểu mình phải tìm cách thoát thân càng sớm càng tốt. Nàng là nữ nhi, dù có cải trang thành nam nhân đi chăng nữa, nếu chuyện bị bắt cóc này lộ ra ngoài, e rằng danh tiết cả đời sẽ tan thành mây khói.
Nam Khải Gia gồng sức hòng làm đứt dây thừng, nhưng loay hoay mãi vẫn chẳng hề hấn gì. Nàng thầm nhủ, loại dây này làm bằng chất liệu quái gì mà chắc chắn đến thế? Nếu lần này thoát được về, nàng nhất định phải bảo phụ thân trang bị cho quân sĩ mỗi người một sợi.
Từ nhỏ nàng đã theo phụ thân và ca ca lăn lộn nơi thao trường, được truyền võ nghệ chân chính. Nếu không phải do nhất thời sơ suất ăn nhầm miếng bánh có tẩm thuốc mê, thì hạng tiểu nhân này căn bản chẳng có cửa chạm vào vạt áo nàng.
Chẳng trách người lớn luôn dặn nàng không được tự ý ra ngoài, lại thường nói lòng người hiểm ác. Giờ đây có hối hận thì cũng đã muộn màng.
Cỗ xe ngựa đột ngột dừng khựng lại, một giọng nam trầm đυ.c vang lên: “Đêm khuya sương nặng, không nên đi tiếp. Phía trước có gian nhà cỏ bỏ hoang, chúng ta vào đó nghỉ tạm, sáng sớm mai lại lên đường.”
Một kẻ khác thắc mắc: “Đại nhân chỉ lệnh cho chúng ta bắt tiểu nương tử này, nhưng không nói đưa đi đâu, giờ biết đi hướng nào đây?”
Đại nhân? Chỉ bảo bắt người mà không nói đích đến?
Trong lòng Nam Khải Gia thầm hô: Hỏng bét!
Quả nhiên, tên cầm đầu trầm tư một lát rồi lạnh lùng nói: “Mục đích chính là để hủy hoại danh tiết của nó, vậy thì đưa đi đâu đâu còn quan trọng? Mấy ngày nay huynh đệ vất vả rồi, đêm nay cứ việc hưởng thụ chút phần thưởng đi!”
Lập tức có kẻ phụ họa: “Phải đấy! Con bé này trông mướt mát như hành non, lại còn bày đặt mặc đồ nam. Với khuôn mặt xinh xắn thế này, dù có là nam nhân thật thì cũng là hạng tiểu bạch kiểm khiến người ta mê đắm!”
“Nhưng mà ta đã nói mấy lần rồi, tháo cái lục lạc trên thắt lưng nó xuống đi. Thứ đó cứ kêu leng keng suốt dọc đường, nhỡ đâu lại dẫn xác người nhà nó tới thì khốn.”