Chương 27

“Nói bậy gì đó?” Y nhíu mày, rũ mắt, lại giống như đang tự thuật, mang theo chút chắc nịch: “Sao ta có thể không sợ hắn bị lạnh được.”

Y dừng lại một chút rồi lại bổ sung một câu: “Cả Thượng Vân Kinh, ngoại trừ ta, còn có người thứ hai sẽ nhảy xuống nước tìm túi hương của hắn sao?”

Khóe miệng ám vệ giật giật, tuy không muốn ăn cây táo rào cây sung, nhưng không thể không nói thật: “Điện hạ, cô nương ái mộ Giang đại nhân e là ngay cả phủ hoàng tử của người cũng không chứa hết. Còn túi hương, thuộc hạ quả thực không rõ lắm, nhưng từ hai năm trước, khi Giang đại nhân được bệ hạ khâm điểm làm trạng nguyên đi diễu hành trên phố, đã có người nhảy vào sông Lạc Hà ở phố đông chỉ vì một đóa mẫu đơn mà Giang đại nhân tùy tiện ném xuống.”

Khóe miệng Tiêu Trác trễ xuống, nghiến răng: “Vậy sao? Vậy tại sao ta chưa từng nghe hắn nói?”

“Những tin đồn này, đi đâu trên đường cũng có thể nghe thấy, còn cần phải cố tình đi dò la sao? Cũng không phải là tình báo hiếm thấy gì…” Thủ lĩnh ám vệ im bặt sau khi phát giác ánh mắt y dần tối lại.

Hơn nữa, nhân vật cao quý lạnh lùng như Giang đại nhân căn bản không thèm nhớ đến sự ái mộ của người khác, thế thì sao có thể chính miệng nói ra được?

Theo hắn thấy, điện hạ nhà mình với vị Giang đại nhân này phận ai nấy sống thì tốt, nếu thật sự dây dưa vào nhau, hoặc là Giang đại nhân sa đọa phàm trần, hoặc là điện hạ nhà mình bị thuần phục thành A Sài, đều không phải là kết quả tốt đẹp gì.

Tiêu Trác không nói tiếng nào nhảy qua tường phủ thừa tướng, thủ lĩnh ám vệ theo phía sau, cho dù không nhìn thấy gương mặt đó cũng có thể đoán được e là sắc mặt rất tệ.

Đi tới trước phủ tứ hoàng tử, nam nhân bỗng nhiên dừng bước, quay đầu nhìn hắn, nói tiếp chuyện đang dang dở: “Cái người nhảy xuống sông Lạc Thủy chắc chắn biết bơi.”

Ám vệ: “Không biết bơi còn nhảy xuống, không phải là ngu sao?”

Tiêu Trác giống như không nghe thấy lời hắn nói, một mình cười lạnh: “Cho dù hắn nhảy xuống thì đã sao?”

Mà y không biết bơi cũng nhảy, cho nên y thích Giang Chiếu Tuyết hơn so với cái tên nhảy sông Lạc Thủy kia.

Vốn là như vậy rồi.

Ám vệ: “…”

Tiêu Trác yêu thích túi hương ướt sũng nước trong lòng, bước nhanh vào phủ, cho người lấy chậu lửa tới hong khô.

Y giống như một kẻ nghiện, ngồi trước chậu lửa, cúi đầu dán túi hương lên chóp mũi, nhắm mắt hít hà.

Nước ao đã làm nhạt đi hương thuốc nồng nặc, cho dù tập trung ngửi cũng chỉ có thể ngửi được chút hương thoang thoảng đến mức gần như không thể ngửi thấy.

Y mở mắt ra, mượn ánh lửa, rũ mắt nhìn hình thêu trên túi hương.

Uyên ương rẽ nước.

Không kịp nhếch môi cười, sờ tới đường kim qua loa nhưng lại khó giấu được sự tinh xảo, ánh mắt chợt khựng lại, rồi tối đi.

Thủ lĩnh ám vệ ở một bên cật lực chêm củi thấy vậy, dò hỏi: “Điện hạ, có gì không thỏa sao?”

Dường như từ sau ngày Giang đại nhân tới phủ, điện hạ có hơi khan khác.

Làm việc trông có vẻ như điên khùng nhưng lại đâu ra đó hơn trước đây rất nhiều, cảm xúc cũng khiến người ta khó nắm bắt hơn.

Tiêu Trác không nói không rằng đứng dậy, cầm túi hương sải bước chạy ra ngoài.

Đồng thời, trong viện Trùng Tuyết.

Giang Chiếu Tuyết đang một mình dùng bữa trưa, cửa viện bị đá bật ra.

Ngước mắt nhìn, bóng dáng màu đen quen thuộc đập vào tầm mắt.

Khí thế hùng hổ, không biết còn tưởng phủ thừa tướng là nhà y.

Vô Hương ở bên cạnh hốt hoảng chắn trước người Giang Chiếu Tuyết: “Tứ điện hạ, ngài muốn làm gì?”

Tiêu Trác lạnh lẽo lườm người chắn đường: “Cút ra.”

Vô Hương bị ánh mắt âm u của y dọa cho tím tái, nhưng vẫn không chịu tránh ra.

Người tới không có ý tốt, lỡ như làm đại nhân của hắn bị thương thì phải làm sao?