Nghe tiếng gọi, người nọ mới ngẩng đầu lên. Và rồi, khi nhìn thấy Tô Uẩn Nghi, hắn bỗng nở một nụ cười rạng rỡ, một nụ cười tựa như có cả ánh trăng sáng ngời trong đó.
Bùi Thất Lang dịu dàng nhìn Tô Uẩn Nghi, hỏi: "Biểu muội, có chuyện gì sao?"
Tô Uẩn Nghi cố lấy hết can đảm, gót sen khẽ bước, từ từ tiến về phía Bùi Thất Lang. Nàng cất lời: "Đêm dài khó ngủ, Nghi Nhi đang đi dạo bên ngoài sân, bất chợt nghe thấy tiếng đàn của biểu ca, tâm hồn nhất thời bị cuốn hút, vì vậy mới mạo muội đến thăm."
"Ồ?" Bùi Thất Lang lơ đãng khảy nhẹ mấy dây đàn, đoạn hỏi: "Vậy biểu muội đã nghe ra được điều gì trong đó?"
"Khúc mà biểu ca vừa đàn chính là "Quảng Lăng Tán"." Tô Uẩn Nghi đáp lời: "Khúc Quảng Lăng Tán bắt nguồn từ điển cố Nhϊếp Chính hành thích Hàn Vương. Phụ thân của Nhϊếp Chính bị Hàn Vương gϊếŧ hại, vì vậy Nhϊếp Chính đã khổ luyện cầm nghệ, cuối cùng nhân lúc Hàn Vương nghe đàn mà ra tay hành thích."
Nàng tiếp tục: "Đoạn "Thích Hàn" mà biểu ca vừa đàn, sát khí đằng đằng, nhưng trong nỗi phẫn uất ngút trời ấy, lại ẩn chứa một khí phách hiên ngang, chính trực." Nói rồi, Tô Uẩn Nghi dịu dàng cúi đầu hành lễ với Bùi Thất Lang: "Nghi Nhi xin chúc biểu ca sớm ngày đạt thành chí lớn, thỏa sức vẫy vùng."
Không gian chìm vào tĩnh lặng trong giây lát. Cuối cùng, Bùi Thất Lang cũng từ từ đứng dậy. Hắn nhìn Tô Uẩn Nghi không chớp mắt, rồi khẽ cất lời than: "Không ngờ biểu muội lại chính là tri âm của ta."
Bốn mắt nhìn nhau. Đến lúc này, Tô Uẩn Nghi mới nhận ra, đôi mắt của Bùi Thất Lang sâu thẳm đến nhường nào, tựa như có thể thu trọn cả hoa và trăng của đêm nay vào trong đó.
Tim nàng bỗng "thịch" một tiếng, rồi đập loạn lên. Ngay khoảnh khắc ấy, nàng đột nhiên chạy về phía Bùi Thất Lang. Tà váy dài quét đất vướng vào chân, khiến Tô Uẩn Nghi khẽ kêu lên một tiếng rồi suýt ngã. May mà Bùi Thất Lang đã kịp thời đưa tay ra đỡ lấy, để rồi nàng cứ thế mềm mại ngã vào lòng hắn, làm xao động cả một vùng hương hoa tường vi thoang thoảng.
Tô Uẩn Nghi ngẩng đầu lên, trong đôi mắt đã ngấn một tầng nước long lanh. Nàng cất giọng khẩn khoản: "Biểu ca, cứu muội."
Tô Uẩn Nghi nhắm chặt hai mắt. Khi không thể nhìn thấy gì, cảm giác về đôi bàn tay lành lạnh đang lướt đi trên cơ thể mình lại càng trở nên rõ nét hơn. Nàng cảm nhận được một cách rõ ràng dải lụa trước ngực mình đã được cởi ra, ngay sau đó, y phục cũng dần dần bị lột bỏ, để lộ ra làn da trắng nõn nà bên trong.
Ta giống như cá nằm trên thớt, nàng thầm nghĩ.
Cảm giác khó chịu xen lẫn tê dại âm ỉ lan ra khắp người, rồi bỗng nhiên một cơn chua xót và vui sướиɠ khó tả ập đến. Tô Uẩn Nghi cắn chặt môi dưới, cố gắng nuốt xuống tiếng rêи ɾỉ yêu kiều suýt nữa đã bật ra khỏi bờ môi. Sau đó, nàng mở đôi mắt đã hoe đỏ của mình ra, khẽ thở dốc nói: "Thất Lang... Phụ thân muốn gả muội cho Hoài Giang Vương, nhưng lòng muội chỉ ái mộ Thất lang, chỉ nguyện trao thân này cho chàng."
Dường như có tiếng cười của Bùi Thất Lang truyền đến từ bên dưới. Ngay lập tức, một ngón tay ướŧ áŧ đặt lên môi nàng. Tô Uẩn Nghi nghe thấy hắn nói: "Khanh Khanh, chỉ như vậy thôi thì vẫn chưa đủ đâu."
Giọng nói của Bùi Thất Lang trầm ấm và dịu dàng như tiếng đàn của hắn, nhưng lại mang theo một chút lạnh lẽo. Ngón tay của hắn cũng lạnh như băng, và lúc này đang trơn trượt áp lên môi của Tô Uẩn Nghi.
Tô Uẩn Nghi chợt hiểu ra ý của hắn.
Nàng khó khăn hé miệng, ngậm lấy.