Chương 2

Từng lời bàn tán ác ý chẳng khác nào những mũi kim châm, đâm thẳng vào lòng Tô Uẩn Nghi, khiến cho bầu không khí của buổi thưởng hoa vốn đang vui vẻ bỗng chốc trở nên nặng nề, ngột ngạt.

Vốn định phẩy tay áo bỏ đi cho khuất mắt, nhưng Tô Uẩn Nghi bỗng khựng lại. Nàng đột ngột xoay người, ánh mắt sắc lẹm như dao quét một lượt qua đám đông. Cái lạnh lẽo thấu xương từ ánh nhìn ấy khiến những lời xì xào bàn tán lập tức im bặt. Khóe môi nàng khẽ nhếch lên một nụ cười mỉa mai, giọng nói cất lên trong trẻo nhưng lại lạnh lẽo tựa băng giá: “Các vị đây quả nhiên đã diễn một vở kịch thật hay, thú vị hơn cả cảnh xuân nơi này đến ba phần. Nếu việc bị đem đi tặng như một món đồ mà cũng được gọi là phúc phận, vậy thì Uẩn Nghi xin chúc cho các vị tiểu thư ở đây, ai nấy cũng đều sớm có được cái "phúc phận" gả vào nhà quyền quý ấy.”

Câu nói vừa châm biếm vừa sắc bén ấy khiến cả đám đông cứng họng, chưa kịp hoàn hồn để đáp lại lời nào thì Tô Uẩn Nghi đã dứt khoát xoay người sải bước rời đi, bóng lưng thẳng tắp không một chút do dự.

Thị nữ thân cận Ỷ Đồng vội vàng xách váy đuổi theo, vừa thở hổn hển vừa lo lắng nói: “Tiểu thư, trông bộ dạng của Thất tiểu thư lúc nãy, lời nói chắc như đinh đóng cột, không giống như đang bịa chuyện đâu ạ! Lỡ như... lỡ như chuyện này là thật, người mà phải làm thϊếp cho Hoài Giang Vương, thì cả đời này của người coi như hỏng mất!”

“Im miệng! Đừng nói bậy!” Tô Uẩn Nghi quát khẽ, bước chân đột ngột dừng lại. Nàng hít một hơi thật sâu để đè nén cơn sóng dữ trong lòng, rồi mới bình tĩnh nói tiếp: “Cho dù thế nào, thì việc cấp bách trước mắt là phải xác minh xem chuyện này rốt cuộc là thật hay giả đã.”

Dứt lời, không đợi Ỷ Đồng kịp phản ứng, Tô Uẩn Nghi đã dứt khoát đưa tay véo mạnh vào đùi mình. Cơn đau buốt nhói lên, và chỉ trong chớp mắt, gương mặt đằng đằng sát khí ban nãy đã biến mất, thay vào đó là một vẻ đáng thương, uất ức tựa đóa hoa lê đẫm mưa. Nàng vội lấy tay áo che mặt, vừa đi vừa nức nở khóc, dáng vẻ yếu đuối mong manh như cành liễu trong gió, cứ thế hướng thẳng về phía chính viện.

Vừa bước vào chính viện, quả nhiên các nha hoàn trên đường đều nhìn nàng với ánh mắt ái ngại, muốn nói lại thôi. Thế nhưng, Tô Uẩn Nghi nào có để tâm đến họ. Lúc này, lòng nàng như lửa đốt, bước chân bất giác rảo nhanh hơn về phía chính phòng. Nàng vừa định vén rèm bước vào thì một nha hoàn thân cận của chủ mẫu Trần phu nhân đã nhanh tay giơ tay cản lại. Nha hoàn ấy nở một nụ cười giả lả, nói: “Ngũ tiểu thư, phu nhân đang bàn chuyện quan trọng với Đại tiểu thư. E rằng lúc này người không tiện vào đâu ạ.”