Chương 5: Nỗi khổ của nhóc ham ăn

“Còn một vấn đề cuối cùng, chú làm việc cả ngày sao? Vậy chú có biết tối hôm qua tôi bị làm sao không?” Kỳ Ngôn nhìn chằm chằm vào người máy giúp việc, cậu muốn làm rõ nguyên nhân dẫn đến cái chết của nguyên chủ.

Còn một điều khó hiểu là tại sao người máy giúp việc lại không phát hiện ra, nếu như kịp thời nhận thấy điều gì đó bất thường, có lẽ nguyên chủ đã không chết.

Kỳ Ngôn nhớ lúc vừa mới xuyên qua, đầu của cậu đã đau đến nỗi như muốn nứt ra, có lẽ nguyên chủ đã gặp phải chuyện gì bất trắc nên mới hương tiêu ngọc vẫn…

Ấy, hình như có gì đó không thích hợp!

Kỳ Ngôn trầm mặc, tại sao cậu lại dùng thành ngữ hương tiêu ngọc vẫn để miêu tả nguyên chủ chứ, hiện tại cậu đã trở thành “Kỳ Ngôn” rồi, thế chẳng phải là đang gián tiếp nói mình hay sao.

Hương tiêu ngọc vẫn gì đó biến qua một bên đi!

Kỳ Ngôn lắc đầu ném đi mớ suy nghĩ hỗn loạn, chắc chắn cậu đã bị cái thứ thuốc mang thai kia dọa nên mới nghĩ như vậy, chắc chắn là do nó rồi!

“Chủ nhân, tôi đã làm theo như yêu cầu của ngài, vì để tiết kiệm nguồn năng lượng nên tối hôm qua tôi đã tự động tắt nguồn, mãi đến khi trời sáng tôi mới tỉnh lại nên không biết ngài đã làm gì vào đêm qua."

Nghe vậy, Kỳ Ngôn như có suy tư gì đó: “Nói cách khác, trước khi chú tắt nguồn thì tôi vẫn rất bình thường đúng không?”

“Đúng thưa chủ nhân.”

Như vậy, thời điểm nguyên chủ xảy ra chuyện là sau lúc người máy tắt nguồn, chắc chắc trong khoảng thời gian đó đã xảy ra chuyện gì rồi, nếu không một người đang yên đang lành sao lại qua đời đột ngột như vậy, còn để cho một người ngoài như cậu nhặt được của hời này.

Nếu cậu đã trở thành “Kỳ Ngôn” tại thời không của tương lai rồi, vậy thì từ nay về sau, cậu chính là Kỳ Ngôn. Nguyên nhân dẫn đến cái chết của nguyên chủ cậu nhất định phải điều tra ra cho bằng được, chẳng biết là do ngoài ý muốn hay là do người khác gây ra.

Trong mắt Kỳ Ngôn gợn lên ánh sáng lạnh lẽo…

“Còn có…” Kỳ Ngôn đang muốn hỏi thêm chút gì đó nhưng lại đột nhiên dừng lại, sau mấy lần tra hỏi người máy cậu cũng đã chịu không ít kí©h thí©ɧ, nếu còn hỏi thêm nữa thì không chịu nổi đâu, còn điều gì muốn hỏi nữa thì để sau này rồi hãy hỏi, còn bây giờ cậu chỉ muốn yên lặng suy nghĩ thôi…

Nhìn sắc trời bên ngoài cũng không còn sớm nữa, bụng của cậu đã đói lã rồi, Kỳ Ngôn nói: “Thôi vậy, tôi không còn gì muốn hỏi nữa, chú đi làm đồ ăn sáng cho tôi đi."

Là một người ham ăn có thâm niên, vì để thỏa được du͙© vọиɠ ăn uống nên Kỳ Ngôn cũng học hỏi các phương pháp nấu ăn từ nhiều nguồn khác nhau, có thể nói là rất lành nghề, chỉ kém hơn đầu bếp năm sao một chút thôi, nhưng bây giờ cậu không có tâm trạng nấu nướng.

Nếu đã là người máy giúp việc, vậy chắc chắn chú ta sẽ biết nấu cơm thôi.

Đối với đồ ăn của thế giới tương lai, Kỳ Ngôn tỏ vẻ rất mong chờ, chắc chắn nó sẽ còn ngon hơn cả kiếp trước nữa, dù sao cũng đã trôi qua hàng ngàn năm phát triển mà.

Lúc này Kỳ Ngôn còn chưa biết, hàng ngàn năm sau này không chỉ có mỗi sự phát triển mà đi cùng còn là một sự thụt lùi khác…

“Vâng, thưa chủ nhân.”

Người máy giúp việc cung kính cúi đầu, sau đó đi đến phòng bếp chuẩn bị bữa sáng.

Mà Kỳ Ngôn còn đang nghĩ là phải chờ thêm một chốc nữa mới có đồ ăn, ít nhất cũng phải mất từ hai mươi đến ba mươi phút gì đó. Thế là cậu lười biếng duỗi eo, chuẩn bị đi về phòng để ngủ bù, cả đêm qua không ngủ nên bây giờ cậu đã buồn ngủ lắm rồi.

Ngủ một giấc cũng tốt, có thể giảm chút áp lực cậu đã chịu đựng cả sáng nay, còn cần phải bình tĩnh lại để nghĩ cách đối diện với thế giới xa lạ này…

Kỳ Ngôn nghĩ thì hay lắm, chẳng qua cậu vừa nằm xuống không bao lâu thì nghe thấy tiếng gõ cửa phòng, hơn nữa nó còn gõ liên tục không ngừng, cứ như thể cậu không dậy là không dừng lại!

Kỳ Ngôn bực bội xốc chăn ra rồi xuống giường bước đến cạnh cửa, ngón tay nhấn vào vùng màu đen một cái, cửa liền tự động mở ra.

Vừa nãy cậu đã nghiên cứu qua về nó, không ngờ thứ như mật khẩu vân tay được coi là dạng mật khẩu cao cấp ở thế kỷ 21, lại có thể phổ biến trong thế giới tương lai như vậy, ngay cả phòng cứu tế cũng được bố trí theo dạng này.

Nhưng Kỳ Ngôn lại không biết, mật khẩu vân tay ở thế giới này còn cao cấp hơn cả kiếp trước của cậu.

Nó không chỉ đơn giản là giải khóa bằng dấu vân tay, mà nó còn dựa theo trình tự gen và nhận dạng da, nói tóm lại là nó không giống với mật khẩu thế giới của cậu, chỉ cần làm giả dấu vân tay là có thể mở ra được.

Nếu như không phải chủ nhân của căn phòng này thì cho dù là ai, trừ phi là chuyên viên thành thạo về mảng kỹ thuật này bẻ khóa hoặc trực tiếp dùng bạo lực để phá thì dù có muốn mở cũng không mở được.

Kỳ Ngôn chưa kịp bày tỏ sự bất mãn của mình thì đã nghe thấy người máy nói: “Chủ nhân, bữa sáng đã chuẩn bị xong, xin mời ngài dùng bữa.”

Làm xong rồi á? Nhanh quá vậy!

Kỳ Ngôn không khỏi ngạc nhiên, nhưng nghĩ lại, có lẽ dụng cụ làm bếp ở đây hiện đại hơn so với ở thế kỷ 21 nên dù nhanh cũng không lạ lắm.

Vì vậy, nhóc ham ăn Kỳ Ngôn dù có khó chịu đi nữa, cũng phải thích thú đi theo sau mông người máy đến chiếc bàn nhỏ ngoài phòng khách.

Nhưng khi cậu nhìn thấy dĩa đồ ăn nhão nhão màu trắng sữa trên bàn, mong đợi trong lòng bị đánh nát không còn chút gì.

“Cái này là bữa sáng á?” Kỳ Ngôn chỉ vào cái thứ đồ không biết tên trên bàn, vẻ mặt khó tin hỏi.

Cậu cũng biết nguyên chủ rất nghèo nên chắc chắn không thể ăn được vật ngon của lạ, nhưng ít nhiều gì thì cũng phải ra dáng đồ ăn chứ. Mà thứ được gọi là bữa sáng trước mắt không chỉ ít mà còn nhão nhão dính dính, trông không khác gì món gnocchi, nhìn vào đã thấy ngán rồi.

(*) Gnocchi là món ăn truyền thống của Ý, có hình dạng giống như những viên tròn nhỏ, có màu vàng nhạt làm từ khoai tây hoặc bột mì (Hình ảnh khi được rưới sốt khá là nhão.)

Nhóc ham ăn Kỳ Ngôn tỏ vẻ, từ trước đến giờ cậu không thích ăn mấy món này.

“Vâng thưa chủ nhân, bữa sáng hôm nay chính là canh khoai tây ngài thích nhất, nó đã được tôi xử lý và nấu chín, xin mời ngài thưởng thức.” Người máy giúp việc cung kính nói.

Xử lý? Nấu chín? Canh khoai tây?

Chú ta nói mình biết nấu ăn là đây sao?

Kỳ Ngôn hít một hơi thật sâu, dáng vẻ chưa thấy quan tài chưa đổ lệ mà ngồi vào bàn ăn, tay cầm muỗng múc cái thứ nhão dính được gọi là canh khoai tây vào miệng.

Có lẽ cái thứ này chỉ trông có hơi khó coi mà thôi, không chừng nó rất ngon thì sao, dù gì thì đây cũng là thức ăn của thế giới tương lai mà!

Ngoài mặt cậu vẫn không có cảm xúc gì nuốt canh khoai tây này xuống bụng, Kỳ Ngôn phát hiện món này đúng thật là không khó ăn, bởi vì nó… Nó không có mùi vị gì hết!

Phải, ngoại trừ cảm giác mềm mại và vị ngọt nhẹ vốn có của khoai tây thì không còn vị gì khác.

Thở dài một hơi, Kỳ Ngôn đặt muỗng xuống bên mép dĩa bằng kim loại, trong lòng trỗi dậy một dự cảm bất an, thế nhưng cậu vẫn ôm một chút xíu hy vọng hỏi: “Ngoại trừ canh khoai tây thì trong nhà có còn thứ gì không?”

“Chủ nhân, trong nhà vẫn còn một vài quả thanh diệp, thịt tinh thú và một ít dịch dinh dưỡng.”

“Dịch dinh dưỡng? Đó là cái gì?” Kỳ Ngôn cảm thấy rất hứng thú, cậu bèn nói: “Đi lấy cho tôi coi thử.”

“Vâng.”

Người máy giúp việc đi vào bếp lấy ra mấy cái túi trông như thạch trái cây của thế kỷ 21, Kỳ Ngôn cầm một túi đặt lên tay quan sát.

Cậu thấy nó chỉ lớn hơn bàn tay mình một chút, bên ngoài được đóng gói bằng chất liệu trong suốt như túi bóng, nhưng khi chạm vào lại thấy không giống, khi vuốt thì có cảm giác mềm mại như tơ lụa. Khác với thạch trái cây là bên trong đựng một dạng chất lỏng không biết tên, nó có màu sắc rất đẹp.

Trông cũng có vẻ ngon đấy chứ!

Kỳ Ngôn sờ sờ cằm, dứt khoát xé túi ra rồi ngửa đầu uống cạn.

Sau đó, cậu lại càng thêm trầm mặc…

Tại sao nó cũng không có xíu vị gì hết vậy!

Nếu không có hương vị gì, vậy màu sắc rực rỡ như vậy chỉ để chưng cho đẹp thôi sao?!

Toàn trêu cậu thôi thế!

Còn chẳng bằng canh khoai tây nữa, ít nhất thì nó còn có vị ngọt thanh, mà cái dịch dinh dưỡng này lại chẳng khác gì nước sôi để nguội.

Cuối cùng thì Kỳ Ngôn cũng hiểu tại sao người máy lại nói canh khoai tây là món mà nguyên chủ thích nhất rồi!

Kỳ cục à, đúng là lừa người!

Ngay lúc Kỳ Ngôn đang bực mình, đột nhiên, cậu không kiềm được mà há miệng ợ một tiếng.

Kỳ Ngôn: “...”

Được rồi, là cậu sai, cái thứ này vẫn khác so với nước sôi để nguội, cảm giác no căng bụng này đã nói cho cậu biết, dịch dinh dưỡng quả nhiên danh xứng với thực!

“Ai…”

Kỳ Ngôn thở dài chán nản, cậu phất phất tay với người máy giúp việc: “Chú đem cất mấy cái này đi, tôi no rồi.”

Lúc nãy cậu còn định tự xuống bếp nấu đồ ăn sáng, nhưng bây giờ thì không cần nữa, sau khi uống xong dịch dinh dưỡng, chắc cả ngày nay cậu không cần phải ăn thêm cái gì nữa đâu.

Sau đó Kỳ Ngôn kéo lê bước chân nặng nề về phòng ngủ, vừa vào cậu đã nằm ngã xuống giường rồi cuộn mình lại trong chăn.

Cậu cần phải bình tĩnh lại một chút…

……….

🤗: Cảm ơn hai bạn @Dung Le, @Vêu Việt đã đề cử cho truyện nhé 🥰