Còn một chuyện khá thú vị khác là người ở thế giới tương lai có tuổi thọ rất dài, cho dù là người bình thường cũng có thể sống đến hơn 500 tuổi. Thêm vào đó, còn có nguyên nhân đến từ gien tối ưu. Vì vậy, mãi cho đến khi chỉ còn lại vài năm tuổi thọ bề ngoài của họ mới bắt đầu quá trình lão hóa, nhưng ở các mốc thời gian khác thì vẫn duy trì được vẻ đẹp trẻ trung.
Đối với một kẻ yêu cái đẹp như Kỳ Ngôn mà nói, điều này còn khiến cậu vui hơn cả việc được trường thọ.
Ngay cả người thường mà còn có tuổi thọ dài đến vậy thì càng miễn bàn tới các chủng tộc khác, vừa có thiên phú lại vừa có thể nâng cao sức mạnh thông qua việc tu luyện.
Theo ghi chép lịch sử, người ở vũ trụ này còn có thể sống được đến mấy vạn năm tuổi!
Vừa nghe đến đây, Kỳ Ngôn lại bắt đầu nhiệt huyết sôi trào, hận không thể tu luyện ngay lập tức, cậu không trông mong quá xa việc mình có thể sống được cả vạn năm, chỉ cần một ngàn năm là được rồi.
Đáng tiếc, ước mơ cũng chỉ toàn là mơ ước, chỉ thấy người máy giúp việc mặt mày vô cảm nói: “Thế nhưng, có một ngoại lệ duy nhất đó chính là người thuần huyết, đây là chủng tộc có huyết mạch không bị pha trộn với các gen của chủng tộc khác nên họ thường có tuổi thọ rất ngắn.”
Kỳ Ngôn có cảm giác như bị tạt một chậu nước lạnh lên đầu vậy, vừa mới tưởng tượng bản thân có thể sống được cả một ngàn năm, còn có cơ hội được thưởng thức hết ẩm thực ở thế giới tương lai, ai ngờ lại có kẻ nói cho cậu biết rằng tuổi thọ của cậu rất ngắn ngủi.
Quả đúng là bi kịch nhân loại, dù có ngồi tàu lửa siêu tốc cũng không lên xuống dữ dội thế đâu!
“Vậy, tôi có thể sống được trong bao lâu?” Sự tình có liên quan đến sinh mạng của mình, Kỳ Ngôn nhanh chóng điều chỉnh lại tâm trạng mà trịnh trọng hỏi.
Nếu tuổi thọ của tất cả mọi người không quá dài thì thôi không nói, nhưng ngay cả người thường mà còn sống được tới tận 500 năm, giờ lại nói cậu không sống được quá lâu, nghĩ sao cũng thấy không bằng lòng.
“Rất ngắn, nếu chỉ tính theo tuổi thọ thông thường thì sẽ giống với nhân loại của địa cầu cổ, chỉ ngắn ngủi có vài chục năm, hơn nữa họ sẽ bước vào giai đoạn lão hóa nhanh hơn các chủng tộc khác rất nhiều.”
Bản thân Kỳ Ngôn là người địa cầu cổ cảm thấy hơi phức tạp, cậu nhạy bén nắm bắt được từ ngữ mấu chốt: “Tuổi thọ thông thường? Vậy không thông thường thì sao?”
“Nếu có thêm nhân tố bên ngoài thì tuổi thọ của người thuần huyết không thể xác định được, có thể là mấy trăm năm, mấy ngàn năm hoặc thậm chí là mấy vạn năm.”
“Vãi ò, lần sau chú có nói thì đừng chỉ nói một nửa thôi được không, chú có giỏi thì nói hết luôn một lần đi, có nhất thiết là tôi hỏi một câu chú đáp một câu không, dũng cảm lên, chủ động hơn đi chú!” Kỳ Ngôn bị kí©h thí©ɧ đến phát bực, ngay cả lời thô tục cũng bắn ra luôn.
Phải biết rằng Kỳ gia là trung y thế gia được truyền thừa suốt mấy trăm năm, gia giáo cực kỳ nghiêm khắc. Kiếp trước, Kỳ Ngôn cũng coi như là hoa hoa công tử được vô số nữ sinh gọi là nam thần, khóc lóc đòi sinh khỉ con cho cậu. Thế mà giờ lại dám chửi thề, có thể thấy cậu đã bị chuyện xuyên không này kí©h thí©ɧ đến phát khùng rồi.
“Vâng, chủ nhân.” Người máy giúp việc lạnh nhạt đáp lại, ngữ điệu không hề thay đổi và cũng không có ý muốn giải thích. Trong chip xử lý của người máy, chú ta chỉ làm việc khi nhận được mệnh lệnh, chủ động như thế nào cũng không biết, dù sao cũng chỉ là người máy cấp thấp mà thôi.
Nghĩ vậy, Kỳ Ngôn có muốn giận cũng không giận được nữa, cậu ảo não vỗ vỗ đầu mình, bàng hoàng thì cứ bàng hoàng đi, sao phải trút giận lên người kẻ khác chứ, nếu bị ông nội biết chắc chắn cậu sẽ bị ông lấy gậy chống đập một trận nên hồn!
Nghĩ vậy tự dưng cậu có hơi nhớ, tuy ông nội rất nghiêm khắc nhưng ông vẫn luôn rất yêu thương cậu, Kỳ Ngôn cảm thấy chua xót không thôi…
“Xin lỗi chú, vừa nãy tôi không để ý lời nói lắm.”
Tuy biết chú ta chỉ là người máy nhưng cậu cũng không nên đối xử thô lỗ như vậy.
Từ nhỏ ông nội đã dạy cho cậu, dù lỗi của cậu người khác không biết hay không để ý thì chuyện cũng là do mình gây ra, nói sao cũng phải xin lỗi một câu, đây là nguyên tắc cơ bản nhất trong việc làm người.
Dù đã đến thế giới tương lai rồi, thế nhưng cậu vẫn luôn ghi nhớ lời dạy của ông, cố gắng hơn trong việc trở thành phiên bản tốt nhất của mình, không thẹn với lương tâm.
“Không có gì.” Biểu cảm người máy vẫn không thay đổi, miệng nói không sao vậy thôi chứ chẳng qua là làm theo lệnh của con chip.
“Ai..."
Kỳ Ngôn thở dài một hơi, lát sau mới vực dậy tinh thần hỏi tiếp: “Hỏi chú cái này nhé, tại sao tuổi thọ của người thuần huyết lại có thể kéo dài được đến mấy trăm năm, thậm chí là cả ngàn vạn năm? Trong chuyện này thì có tác động gì của ngoại lực không?”
Chỉ cần làm rõ vấn đề này, cậu sẽ giải thích được vấn đề khó hiểu trước mắt, đã đến được thế giới tương lai kỳ diệu như vậy rồi, cậu không muốn nhìn ngắm nó chỉ bằng mấy chục năm ngắn ngủi.
Ít nhất thì cũng phải sống được hơn một trăm năm chứ!
“Thưa chủ nhân, người thuần huyết có thể dùng thuốc tối ưu hóa gen để cường hóa gen gốc, nhờ vậy họ có thể kéo dài tuổi thọ của mình. Thế nhưng thuốc cường hóa gen chỉ có thể kéo dài thêm vài trăm tuổi, nếu muốn sống lâu hơn thì phải dùng đến hai biện pháp khác.”
“Thứ nhất là thức tỉnh dị năng và tìm kiếm phương pháp tu luyện thích hợp, khi thực lực tăng lên, tuổi thọ cũng theo đó mà được kéo dài.”
“Thứ hai là ký kết khế ước linh hồn với một chủng tộc cường đại khác để hưởng dụng chung tuổi thọ. Đa số người thuần huyết đều dùng cách, chủ nhân, ngài cũng có thể làm theo như vậy.”
“Không muốn đâu!” Kỳ Ngôn phủ quyết ý kiến này ngay lập tức, cậu không muốn phó thác nửa đời sau này của mình cho ai khác chỉ vì ham muốn cá nhân.
Đây là một loại giao dịch, rõ ràng mục đích tìm đến nửa kia cũng không phải là một cuộc hôn nhân. Cậu hy vọng bản thân và bạn lữ của mình sẽ đến với nhau bằng sự yêu thương, chứ không phải là vì bất kỳ lợi ích nào khác.
Thế thì chỉ có thể thông qua phương pháp đầu tiên--- đó là tu luyện, chỉ có cách này mới thỏa mãn được mục đích của cậu.
Hơn nữa, thứ gọi là thuốc cường hóa gen cũng phải nghĩ cách bắt nó về tay mới được, trước mắt cứ kéo dài thêm vài trăm tuổi đã rồi từ từ tìm cách tu luyện.
Cậu tin chắc rằng, cho dù không ký kết khế ước linh hồn thì cũng có thể đạt được mục tiêu bằng chính sức mình!
Đến lúc đó cậu nhất định sẽ sống thọ như rùa đen vậy, ăn hết tất cả món ngon trong vũ này luôn!
……….
Sau hai tuần để các bạn chờ thì mình cũng ngoi lên rồi đây ( ╹▽╹ ), vậy nên mình sẽ ra lịch cho truyện nhé!
Tính mình thì kiểu đào hố mà cứ lấp nửa vời thôi, nhưng hè rồi, quyết lấp cho xong bộ này nào (◠‿・)—☆
✍️Lịch truyện: Thứ 4 và Chủ nhật hàng tuần.
Cảm ơn các bạn đã ủng hộ tui nha 👏👏👏