Thực ra, trong thời đại khoa học kỹ thuật cực kỳ phát triển ngày nay, các nhà khoa học đã có thể thực hiện luyện dược cơ giới hóa, có thể sản xuất hàng loạt, Nhưng mà đó chỉ nhằm vào dược tề cấp thấp mà thôi, thậm chí ngay cả dược tề cấp trung cũng không làm được.
Dược tề càng cao cấp, yêu cầu đối với tinh thần lực và hỏa lực càng cao, cần lực khống chế vô cùng chính xác, có đôi khi, một chút sai biệt nhỏ cũng có thể thất bại trong gang tấc, điểm này, kỹ thuật hiện có còn lâu mới làm được, thậm chí, có một số dược tề còn cần tinh thần lực rót vào, điểm này dùng máy móc càng thêm không làm được!
Có đại sư luyện dược đã từng nói, luyện dược sư vĩnh viễn sẽ không bị một đống máy móc thay thế, câu này, được tất cả mọi người tán thành, cho nên, luyện dược sư ở tinh tế có địa vị không thể xem nhẹ, đặc biệt là luyện dược sư cao cấp!
Cùng luyện dược sư có địa vị cao quý chính là luyện khí sư, ở thế giới tương lai cường giả nhiều như mây, không có một món vũ khí thuận tay làm sao được, cho nên, một luyện khí sư ưu tú đồng dạng khiến người ta sùng bái!
Luyện khí sư như thế nào, Kỳ Ngôn không quan tâm, dù sao kiếp trước cậu cũng không phải thợ rèn, cậu một lòng một dạ chỉ có luyện dược sư!
Nghề nghiệp này, đối với cậu kiếp trước là một thiên tài trung y lực hấp dẫn không phải bình thường, hiện giờ, khoa học kỹ thuật phát triển, thậm chí ngay cả bệnh nan y của kiếp trước ở hiện tại cũng không tính là gì, trung y dường như không có một chút đất dụng võ, điều này khiến cậu còn âm thầm buồn bã thật lâu, kết quả lại để cậu phát hiện ra nghề nghiệp luyện dược sư!
Không thể làm trung y nữa, làm một luyện dược sư cũng không tệ!
Kỳ Ngôn âm thầm quyết định, mục tiêu bước tiếp theo, chính là hướng tới trở thành một luyện dược sư ưu tú mà tiến lên!
Nếu như bị người ta biết được mục tiêu của cậu, tuyệt đối sẽ chê cười, đằng ấy cho rằng luyện dược sư dễ dàng làm như vậy sao, bao nhiêu người nằm mơ cũng muốn trở thành một luyện dược sư. Nhưng sự thật chứng minh, đó cũng chỉ là nằm mơ mà thôi!
Sau khi quyết định, Kỳ Ngôn vui vẻ chạy đến phòng bếp, chuẩn bị làm một ít đồ ăn ngon để khao bản thân, lại dập tắt ý nghĩ sau khi nhìn thấy dầu và muối đáng thương kia.
Haizz, gia vị ít như vậy, cho dù làm thế nào cũng sẽ không ngon được, còn không bằng đợi đến khi tìm được một hai loại gia vị rồi lại ăn một bữa no nê, dù sao, hiện tại cậu chính là trắng tay, không thể giống như kiếp trước muốn làm gì thì làm nữa!
Kỳ Ngôn ủ rũ lấy hai củ khoai lang không lớn, bỏ vào nồi luộc, dự định làm bữa trưa hôm nay của mình, cho dù không phải rất thích khoai lang, nhưng so với dịch dinh dưỡng mà nói, khoai lang đã coi như là rất ngon rồi!
Sau đó, sau khi khoai lang được luộc chín, Kỳ Ngôn lại một lần nữa thất vọng, mẹ nó, thứ bột bã đầy miệng này là chuyện gì vậy, một chút vị ngọt của khoai lang cũng không có, đây thật sự là khoai lang trong ấn tượng của cậu sao, chẳng lẽ đã xảy ra đột biến gen rồi sao?
Sự thật chứng minh, thật sự có khả năng, hơn vạn năm rồi, hương vị khoai lang thay đổi cũng rất bình thường, chỉ là, sao lại không thay đổi theo hướng tốt đẹp hơn chứ!
Kỳ Ngôn rất chi là buồn rầu, rốt cuộc cậu cũng biết tại sao khoai lang lại không ai hỏi đến rồi, lúc trước cậu còn đang nghĩ, rõ ràng khoai lang so với những thực phẩm khác của thế giới tương lai coi như là ngon rồi, hẳn là bán rất chạy mới đúng, hóa ra, không phải người tương lai ngốc, mà là cậu ngốc!
Cũng may, bởi vì trước đó liên tiếp đả kích, hiện tại khoai lang không ngon cũng không tính là gì, Kỳ Ngôn cũng không cảm thấy thất vọng bao nhiêu, may mà cậu chỉ mua vài củ, ăn thêm một hai bữa nữa hẳn là hết rồi, sau này không bao giờ mua khoai lang nữa!
Lẳng lặng ăn hết khoai lang, Kỳ Ngôn vừa định quay về phòng ngủ, đã bị Kỳ Phong gọi lại: "Chủ nhân."
"Làm sao vậy, có chuyện gì sao?!"
"Chủ nhân, cậu dự định khi nào thì đi tìm việc làm, tinh tệ trên thiết bị cá nhân của cậu đã không còn nhiều, nếu không tìm việc làm, sẽ không trụ được mấy ngày nữa, hơn nữa, một tháng nữa cậu phải nhập học rồi, nhưng học phí vẫn chưa gom đủ." Kỳ Phong giống như một quản gia trung thành, rất hiểu rõ tình hình của Kỳ Ngôn.
"..." Kỳ Ngôn im lặng, đậu xanh rau má, cậu mới vừa xuyên đến chưa được hai ngày còn chưa thích ứng được đã bảo cậu đi tìm việc làm, cũng quá vô nhân tính rồi!
Nhưng không đi hình như cũng không được, không phải nghe Kỳ Phong nói nếu không tìm việc làm sẽ không trụ được hôm nay sao, cậu không muốn trở thành người xuyên việt đầu tiên trong lịch sử bị chết đói đâu!