Chương 10: Thế giới bên ngoài

Nghe vậy, Kỳ Ngôn có chút ngạc nhiên. Trung tâm thương mại lớn thứ hai đã lớn thế này, vậy trung tâm thương mại lớn nhất sẽ hoành tráng đến mức nào? Người ở thế giới tương lai đúng là giàu có, trung tâm thương mại nào cũng là một tòa nhà lớn, không biết bên trong bán gì mà có nhiều thứ để bán vậy?

Với tâm trạng kích động, Kỳ Ngôn bước vào trung tâm thương mại Tinh Không, thậm chí còn không thèm nhìn yêu tinh xinh đẹp phía trước nữa. Yêu tinh dù đẹp đến mấy cũng không ăn được, đối với một người mê ăn uống như cậu thì đồ ăn vẫn là quan trọng nhất!

"A Phong, đồ ăn ở tòa nhà nào, dẫn tôi đến đó luôn đi!" Kỳ Ngôn xoa tay, ra lệnh cho Kỳ Phong.

"Vâng, chủ nhân."

Có lẽ vì người ở thế giới tương lai không coi trọng đồ ăn lắm, nên khu bán đồ ăn tận trên tầng ba mươi mấy. Trong thang máy, Kỳ Ngôn tò mò hỏi: "A Phong, tầng một bán gì vậy?"

"Chủ nhân, tầng một bán cơ giáp và một số vũ khí laser!"

"Ò..."

Nghe vậy, Kỳ Ngôn lập tức ỉu xìu. Cơ giáp gì đó, nghe cũng hấp dẫn đấy, nhưng thứ cao cấp như vậy, chắc bán cậu đi cũng không mua nổi!

Đây chính là nỗi buồn của việc xuyên không thành trẻ mồ côi. Tuy không có nguy cơ bị người thân phát hiện, nhưng cái gì cũng phải tự mình phấn đấu, không có người thân hỗ trợ cũng rất vất vả.

Nhưng nếu được lựa chọn, cậu vẫn sẽ chọn xuyên không thành trẻ mồ côi, bởi vì... cậu thực sự không muốn gọi người khác là bố mẹ...

Đến khu bán đồ ăn, phải nói sao nhỉ, Kỳ Ngôn suýt nữa thì tưởng mình đến thế giới của dinh dưỡng dạng viên. Nhìn quanh, trên kệ toàn là dinh dưỡng dạng viên!

Kỳ Ngôn lập tức ngây người. Toàn là dinh dưỡng dạng viên, vậy kế hoạch ăn uống của cậu phải làm sao? Cậu không muốn ngày nào cũng ăn khoai tây hầm thịt đâu!

Khi Kỳ Ngôn sắp sụp đổ thì Kỳ Phong đã cứu cậu: "Chủ nhân, bên này là khu bán dinh dưỡng dạng viên, bên kia là khu bán các loại thực phẩm tự nhiên."

Nghe vậy, Kỳ Ngôn thở phào nhẹ nhõm. Cũng đúng, nếu toàn bán dinh dưỡng dạng viên, vậy khoai tây với thịt ở nhà lấy đâu ra? Vừa rồi cậu đã quá lo lắng rồi!

Kỳ Ngôn dẫn Kỳ Phong nhanh chóng đi qua khu bán dinh dưỡng dạng viên, đến khu bán thực phẩm tự nhiên mà Kỳ Phong nói.

Cái gọi là thực phẩm tự nhiên, chính là thực phẩm chưa qua chế biến thành dinh dưỡng dạng viên, nói trắng ra là thực phẩm bình thường!

So với dinh dưỡng dạng viên, khu vực bán thực phẩm tự nhiên ít hơn ít nhất một nửa. Bởi vì ở thế giới tương lai, người ta hoàn toàn không có khái niệm nấu ăn, cho dù có hứng thú làm thì cũng chỉ là món canh khoai tây gì đó, còn không bằng ăn dinh dưỡng dạng viên cho đơn giản, tiện lợi. Vì vậy, để tránh lãng phí, trung tâm thương mại không bán nhiều thực phẩm tự nhiên.

Kỳ Ngôn với tâm trạng kích động, đại khái xem qua một lượt, phát hiện thực phẩm quen thuộc chẳng có bao nhiêu, chỉ có khoai tây, khoai lang, củ cải và cà chua, còn lại đều là những loại rau cậu không biết, đủ màu sắc sặc sỡ. Cậu còn nhìn thấy một loại rau trông giống cải thảo ở kiếp trước, nhưng toàn thân lại có màu đỏ rực...

Cải thảo màu đỏ, ăn được thật sao?

Kỳ Ngôn thầm kêu khổ trong lòng. Thật ra, cậu nên nghĩ đến điều này từ sớm. Trong khoảng thời gian dài đằng đẵng đó, mỹ thực đã biến mất trong lịch sử, vậy thực phẩm của kiếp trước cậu còn lại được bao nhiêu?

Tìm được bốn loại, cậu đã thấy may mắn lắm rồi, dù trong bốn loại này cậu chỉ thích hai loại. Củ cải là thứ cậu kiếp trước không bao giờ đυ.ng vào, còn khoai lang thì không thích cũng không ghét, cảm thấy bình thường.

Không biết có phải do cú sốc ban nãy quá lớn hay không, khi phát hiện ra tình huống này, Kỳ Ngôn cũng không thất vọng lắm, còn có cảm giác quả nhiên là vậy, rất nhanh đã chấp nhận hiện thực.

Dù sao thì, cho dù không còn thực phẩm quen thuộc của kiếp trước, nhưng vũ trụ bao la, cậu nhất định sẽ tìm được thứ thay thế!

Trong phút chốc, Kỳ Ngôn tràn đầy tự tin...

Kỳ Ngôn xem giá cả, may mà không đắt, nằm trong phạm vi cậu có thể chấp nhận được, thế là cậu lại chọn thêm mấy củ khoai tây, định về nhà xào khoai tây sợi ăn.

Cậu mua nhiều nhất vẫn là cà chua. Cà chua chua chua ngọt ngọt, cậu rất thích, lại còn là món ăn tuyệt vời khi kết hợp với trứng. Cậu không tin thế giới tương lai lại không có lấy một quả trứng nào, đến lúc đó làm món cà chua xào trứng, chỉ nghĩ thôi cũng chảy nước miếng!

Ngoài khoai tây và cà chua, Kỳ Ngôn còn mua thêm mấy loại thực phẩm tự nhiên của thế giới tương lai, nhưng số lượng rất ít. Cậu chọn những loại trông có vẻ ổn, định về nhà thử xem mùi vị thế nào, nếu ngon thì lần sau mua nhiều hơn, còn không thì sau này sẽ không bao giờ mua nữa.

Cậu muốn học tập tinh thần Thần Nông nếm trăm loại cỏ, khai quật những món ngon của thế giới tương lai, siết chặt tay!

Mua rau xong, tiếp theo là đến lương thực chính.

Kỳ Ngôn đi lòng vòng trong khu vực thực phẩm tự nhiên mấy vòng, vẫn không tìm thấy gạo và bột mì, cậu thở dài, bất lực từ bỏ.

Đến nước này, cậu không còn hy vọng tìm được lương thực chính nữa, nhưng dầu ăn chắc là phải có chứ? Không lẽ bắt cậu cứ dùng mỡ động vật mãi sao? Nghĩ thôi đã thấy ngán!

Nhưng vừa rồi cậu đi mấy vòng cũng không thấy bóng dáng dầu ăn đâu, bất lực, Kỳ Ngôn đành cầu cứu người máy vạn năng: "A Phong, chú biết dầu ăn bán ở đâu không?" Lạy trời Kỳ Phong biết dầu ăn là cái gì!

Trời nghe thấy lời cầu nguyện của Kỳ Ngôn, Kỳ Phong đáp: "Chủ nhân, dầu ăn ở tầng hai mươi lăm, khu bán dụng cụ làm dinh dưỡng dạng viên."

Nghe vậy, Kỳ Ngôn lập tức thở phào nhẹ nhõm. Có dầu ăn là tốt rồi, nếu không thì thảm!

Không thể chậm trễ, Kỳ Ngôn hào hứng muốn lên tầng hai mươi lăm mua dầu ăn, nhưng khi đi đến khu bán dinh dưỡng dạng viên, cậu đột nhiên dừng lại, nhìn về một hướng.

Đó là một kệ hàng riêng biệt, trên đó bày những túi lớn, bên trong đựng thứ gì đó giống như bột mì!