Chương 4

Ôn Tụng cảm thấy mặt nóng bừng.

Dòng suy nghĩ lại bắt đầu trôi dạt, theo hơi nóng bốc lên từ nồi hấp, quay trở về đêm hoang đường của hơn hai tháng trước.

Bước ngoặt trong mối quan hệ giữa cậu và Chu Yến Chi.

Ngày mười tám tháng một, cũng là ngày cuối cùng trước kỳ nghỉ đông, gió lạnh cắt da, sau khi học xong tiết cuối cùng, Ôn Tụng đột nhiên cảm thấy kiệt sức, ngất xỉu trong ký túc xá, được bạn cùng phòng đưa đi cấp cứu, sau đó được chẩn đoán mắc chứng rối loạn pheromone rất hiếm gặp.

Bác sĩ thông báo với cậu: "Mắc phải căn bệnh này, một mặt, thuốc ức chế thông thường sẽ không thể giúp cậu vượt qua kỳ phát tình, mặt khác, chỉ cần một chút sơ suất, pheromone sẽ tràn ra ngoài, dẫn dụ Alpha phát tình, gây nguy hiểm cho chính bản thân."

Cậu vội hỏi: "Vậy phải làm sao ạ?"

"Đánh dấu hoàn toàn, hoặc cắt bỏ tuyến thể."

Giọng điệu của bác sĩ bình tĩnh và thản nhiên, nhưng đối với Ôn Tụng lại như sét đánh ngang tai, chồng giấy xét nghiệm dày cộp trong tay cậu run lên bần bật, cậu không thể hiểu nổi, ba mẹ mất sớm, tuổi thơ mồ côi cơ cực thì thôi, tại sao ngay cả một cơ thể khỏe mạnh cậu cũng không thể có được? Kiếp trước cậu đã tạo nghiệp chướng tày trời gì sao? Thật quá thảm.

Cậu cố nén nước mắt bước ra khỏi bệnh viện, đi ngang qua một cửa hàng tiện lợi, nhìn thấy những chai rượu trên kệ, có tiếng Anh, có tiếng Nga, không hiểu gì cả, chỉ cảm thấy chai rượu màu nâu trông có vẻ đậm đặc, mang theo một cảm giác phóng túng xa lạ. Cậu đưa tay lấy xuống chai rẻ nhất, thanh toán, lần đầu tiên trong đời mua rượu giải sầu, uống đến hai má ửng hồng, bước chân lảo đảo, đúng lúc gặp phải Chu Yến Chi đang lái xe đi ngang qua.

Chu Yến Chi là người tài trợ cho cậu, việc tài trợ bắt đầu từ năm cậu bảy tuổi, kéo dài mười một năm, cho đến hết lớp 12, trong thời gian đó họ rất ít khi gặp mặt.

Cửa sổ xe từ từ hạ xuống, ánh đèn đường chiếu rọi lên khuôn mặt hoàn mỹ của Chu Yến Chi.

Cậu ngây người gọi một tiếng "tiên sinh", lời còn chưa dứt, đã loạng choạng lùi về sau.

Có lẽ sợ cậu say rượu nguy hiểm, Chu Yến Chi tốt bụng đưa cậu về nhà, thế nhưng pheromone của Ôn Tụng tràn ra một cách điên cuồng, khiến mọi thứ trở nên hỗn loạn.

Đêm khuya, Ôn Tụng say khướt quỳ trên ghế sofa, quần áo xộc xệch, toàn thân đỏ bừng, khóc lóc cầu xin Chu Yến Chi đừng đi. Cậu ôm lấy bàn tay đang đẩy mình ra của Chu Yến Chi, lao tới xé toạc miếng dán ức chế sau gáy anh, trong khoảnh khắc, pheromone hỗn loạn hòa quyện vào nhau xâm chiếm mọi giác quan, cả hai cùng lúc mất đi lý trí.