Chương 3

Ôn Tụng hễ đến gần Chu Yến Chi là đầu óc quay cuồng, não ngừng hoạt động, nhìn Chu Yến Chi nói: "Cảm, cảm ơn dì ạ."

Chu Yến Chi khẽ cười một tiếng.

Ôn Tụng lúc này mới nhận ra, mặt đỏ từ cổ đến tận mang tai, vội vàng quay người lại, nói với người giúp việc đang dọn dẹp: "Dì ơi, canh bò rất ngon, dì giỏi quá."

Dì giúp việc xua tay: "Thịt bò tổng giám đốc Chu mua chất lượng rất tốt, công thức cũng tốt, tôi chỉ đổ vào nồi, bật lửa thôi."

Ôn Tụng đành phải quay đầu lại, giống như một con quay quay tròn một vòng, bưng bát nhỏ, mắt long lanh nhìn Chu Yến Chi, đợi đến khi Chu Yến Chi nhận ra ánh mắt của mình, cậu lại cúi đầu né tránh, im lặng ăn hết bát canh bò.

Lúc này cậu nên nói gì đây?

Cậu lúc nào cũng làm không khí trở nên gượng gạo, không học được cách cởi mở tự nhiên.

Chu Yến Chi nhận lấy chiếc bát nhỏ của cậu, dặn dò như một trưởng bối: "Ăn một bát nhỏ làm ấm dạ dày, ăn nhiều sẽ không ăn được cơm đâu, em ra phòng khách nghỉ ngơi đi."

"Em giúp ngài chuẩn bị đồ ăn." Ôn Tụng không đi.

Không đợi Chu Yến Chi từ chối, cậu đã xắn tay áo hoodie của mình lên, rửa tay, chuẩn bị sẵn sàng.

Nhưng Chu Yến Chi chỉ đưa cho cậu một miếng đậu phụ to bằng lòng bàn tay, và một con dao gốm không sắc lắm.

Ôn Tụng nhớ lại trước đây, khi cháu gái nhỏ của viện trưởng viện phúc lợi khóc không ngừng, viện trưởng sẽ đưa cho cô bé một tờ giấy để chơi.

Công dụng cũng giống như miếng đậu phụ này.

Ôn Tụng có chút buồn bã, Chu Yến Chi nhất định là thấy phiền khi cậu cái gì cũng muốn nhúng tay vào, lại chê cậu vụng về, nên mới tiện tay giao việc cho cậu. Cậu buồn bã cắt xong đậu phụ, cho vào đĩa, đặt bên cạnh tay Chu Yến Chi.

Chu Yến Chi nói: "Cảm ơn Tiểu Tụng."

Ôn Tụng lẩm bẩm: "Không có gì ạ."

Làm xong nhiệm vụ duy nhất, cậu vẫn không chịu đi, lau chỗ này một chút, xếp chỗ kia một chút, giả vờ rất bận rộn, chỉ để được ở bên cạnh Chu Yến Chi, cách một khoảng không xa không gần, nhìn bóng lưng anh nấu ăn.

Động tác của Chu Yến Chi luôn thành thạo và tỉ mỉ, chậm rãi từ tốn, dường như dụng cụ nhà bếp cũng giống như sản nghiệp của Vân Đồ, đều do anh toàn quyền chi phối và kiểm soát, không cho phép bất kỳ sự cố nào xảy ra.

Ánh mắt của Ôn Tụng từ tay của Chu Yến Chi, từ từ di chuyển đến vai anh. Là một Alpha đỉnh cấp, Chu Yến Chi không chỉ sở hữu pheromone cấp độ hiếm có, mà ngay cả vóc dáng cũng cường tráng hơn nhiều so với Alpha thông thường. Lưng anh rộng, khi cầm cán nồi dùng sức, có thể thấy cơ lưng rõ nét ẩn hiện dưới lớp áo sơ mi.