Chương 20

Chu Yến Chi tiếp tục nói: "Còn về nhẫn cưới, em còn nhỏ, quả thực không phù hợp đeo hàng ngày, là do trước đó anh chưa suy nghĩ thấu đáo, sau này không cần đeo, không có quy định nào bắt buộc sau khi kết hôn phải đeo nhẫn cưới, rất nhiều người không đeo, anh đeo chỉ là để bớt đi một vài phiền phức."

"Phiền phức gì ạ?"

Ánh mắt của Chu Yến Chi lướt qua trên mặt Ôn Tụng một lúc, chỉ nói: "Phiền phức trong các mối quan hệ xã giao."

Ôn Tụng vừa hỏi xong đã hiểu ra, người quyền quý như Chu Yến Chi, chắc chắn bên cạnh anh không thiếu cám dỗ.

Quả nhiên cậu chỉ là tấm lá chắn của Chu Yến Chi.

Nhưng làm tấm lá chắn này cũng rất có ý nghĩa, cậu nghĩ.

"Còn một chuyện nữa." Chu Yến Chi xắn lại tay áo bị tuột xuống: "Anh không giận, anh chỉ..."

"Chỉ là gì ạ?"

Sắc mặt Chu Yến Chi hơi thay đổi, nhớ đến nam sinh cười với Ôn Tụng ở cửa tòa nhà văn phòng, vừa nhìn đã biết người đó là alpha, và cả câu nói "Có tôi che chở cho cậu".

Vân Đồ là đầm rồng hang hổ sao?

"Không có gì." Chu Yến Chi chống tay bên bàn đảo, dịu dàng nói: "Tóm lại là anh không giận, em cũng đừng suy nghĩ nhiều."

Ôn Tụng nghe mà ngẩn ngơ, l*иg ngực phập phồng dữ dội, một lúc lâu sau mới lấy lại tinh thần: "Vâng, vâng ạ."

"Tối nay em muốn ăn gì?"

Không đợi Ôn Tụng suy nghĩ, Chu Yến Chi đã quyết định thay cậu: "Hay là để anh quyết định?"

Ôn Tụng hoàn toàn mất đi phương hướng, chỉ biết gật đầu lia lịa, trái tim cậu đập càng ngày càng nhanh, hơi thở cũng gấp gáp.

Tiên sinh không giận, còn chủ động nói một đống lời hay ý đẹp với cậu!

Đây không phải là mơ!

Cậu chỉ hận lỗ tai không có chức năng ghi âm, không thể ghi âm lời của Chu Yến Chi để nghe đi nghe lại, đáng tiếc quá!

Chu Yến Chi giục cậu ra phòng khách chơi, cậu vừa quay lưng đi đã bắt đầu cười ngây ngô, khóe miệng sắp cong đến tận mang tai, bước chân chạy về phía sofa cũng thật nhẹ nhàng.

Cậu lại giở trò cũ, ôm gối dựa, ngồi bên cạnh sofa lén nhìn Chu Yến Chi nấu ăn.

Chu Yến Chi cho hành gừng đã chuẩn bị vào chảo dầu, lập tức vang lên tiếng xèo xèo, lửa dần bùng lên, anh cầm cán chảo bằng một tay, từ tay áo sơ mi được xắn lên lộ ra cẳng tay rắn chắc, cơ bắp hiện rõ, dưới ánh lửa, đường nét cương nghị, vô cùng đẹp trai.

Chưa ngửi thấy mùi thơm của thức ăn, Ôn Tụng đã bắt đầu nuốt nước bọt, tâm hồn treo ngược cành cây chuyển kênh TV.

"Giờ đã bắt đầu xem kênh thiếu nhi rồi sao?"

Giọng của dì giúp việc vang lên bên tai, Ôn Tụng giật mình, ngẩng đầu lên thấy trên TV đang chiếu [Pony bé nhỏ]*, gương mặt cậu lập tức đỏ bừng.

*Pony bé nhỏ:Bé Đáng Thương Mỗi Ngày Đều Cứu Vãn Hôn Nhân - Chương 20Dì giúp việc cười cười: "Xem phim hoạt hình, thai giáo cũng tốt lắm." Dì ấy vừa nói vừa dọn dẹp ba lô của Ôn Tụng, lấy bình giữ nhiệt ra, vặn nắp xem thử: "Cậu Tiểu Ôn, có phải cậu không thích táo đỏ kỷ tử không? Sao chỉ uống có một chút vậy?"

Ôn Tụng nói: "Thích, nhưng hôm nay đồng nghiệp mua cà phê nên tôi quên uống, xin lỗi dì."

"Uống nhiều cà phê không tốt cho sức khỏe." Dì giúp việc đổ thứ đã ngâm cả ngày trong bình giữ nhiệt vào bồn rửa, dặn dò Ôn Tụng: "Ngày mai nhất định phải nhớ uống, táo đỏ kỷ tử tốt cho sức khỏe, bổ khí huyết. Tổng giám đốc Chu, hay là từ ngày mai, ngài giám sát cậu Tiểu Ôn uống nước, mỗi ngày ít nhất phải uống một cốc."

Dì giúp việc đột nhiên gọi một tiếng "Tổng giám đốc Chu", khiến Ôn Tụng giật cả mình.

Chu Yến Chi vui vẻ đồng ý: "Được."

"Hả?" Ôn Tụng đờ người.

Dì ấy lại nói: "Mỗi ngày một cốc, một cốc rưỡi là tốt nhất."

Ôn Tụng há miệng: "Tôi tự..."

"Được." Chu Yến Chi gật đầu.

Hai người kẻ xướng người họa, Ôn Tụng hoàn toàn không có cơ hội xen vào, cho đến khi ăn xong bữa tối, cậu vẫn chưa lấy lại tinh thần.

*

Buổi tối, Kiều Phồn nhắn tin cho cậu: [Hôm nay đi làm cảm thấy thế nào?]

Ôn Tụng vừa sấy tóc xong, chui vào trong chăn trả lời Kiều Phồn: [Nói ra cậu không tin nổi đâu, ngày đầu tiên đi làm tớ đã được cử đi công tác rồi, công ty khách hàng tớ được cử đến lại là Vân Đồ!!! Có phải không thể tin nổi không!!!]

Kiều Phồn: [Là sao vậy?]

Ôn Tụng: [Ý là, từ ngày mai, tớ sẽ đến Vân Đồ làm việc ba tháng! Rất gần với tiên sinh, tớ còn có thể nhìn thấy dáng vẻ anh ấy làm việc nữa!]

Kiều Phồn gửi một biểu tượng cảm xúc "xì": [Nhìn cậu kìa, con đã được hai tháng rồi, vẫn còn kích động vì mấy chuyện vặt vãnh như vậy.]

Ôn Tụng cũng không giận: [Cậu nói xem, nếu gặp mặt anh ấy ở Vân Đồ, tớ nên chào hỏi thế nào thì tốt hơn?]

Kiều Phồn: [Cậu nói, chồng ơi, chào anh!]