Ôn Tụng ngẩn người một lúc, còn chưa kịp đứng dậy, người giúp việc đã đón lên trước, hỏi: "Tổng giám đốc Chu, tối nay ngài muốn ăn gì ạ?"
Bỏ lỡ thời cơ tốt nhất, Ôn Tụng đành ngồi lại, lúng túng mân mê đầu gối.
Cậu cảm thấy mình thật ngốc, sao dì giúp việc vừa nói một tiếng, cậu đã lùi lại rồi? Rõ ràng có thể cùng đi lên đón, rõ ràng có thể chào hỏi Chu Yến Chi ngay từ đầu. Đang lúc bực bội, lại nghe thấy giọng của Chu Yến Chi...
"Tiểu Tụng, tối nay em muốn ăn gì?"
Chu Yến Chi đứng ở huyền quan, nhìn sang từ xa.
Ôn Tụng như bị điểm danh, vội vàng đứng dậy, hai tay đan vào nhau sau lưng, trả lời lạc đề: "Tiên sinh, ngài đã về."
"Tối nay em muốn ăn gì?"
Ôn Tụng ngẩn ra: "Tiên sinh quyết định là được ạ."
Chu Yến Chi cũng không ngạc nhiên, cuộc đối thoại này ngày nào cũng diễn ra, ngày nào anh cũng hỏi, ngày nào Ôn Tụng cũng lắc đầu, hai người đã đạt được một sự ăn ý vi diệu nào đó, cuộc đối thoại dừng lại ở đây.
Anh mỉm cười với Ôn Tụng, quay người lấy thực đơn do chuyên gia dinh dưỡng đưa, chọn ba món.
Đậu phụ tôm nõn, đậu bắp xào, canh chua hầm bong bóng cá.
"Được không?" Anh hỏi ý kiến Ôn Tụng.
Ôn Tụng nghĩ về ngày hôm qua, nhỏ giọng nói: "Không cần thịnh soạn như vậy đâu ạ, tiên sinh, ăn không hết sẽ lãng phí."
"Làm ít một chút là được, không sao."
Ôn Tụng nhìn Chu Yến Chi cởϊ áσ khoác vest, đưa cho người giúp việc, sau đó bước đôi chân dài, chậm rãi đi về phía nhà bếp. Anh xắn tay áo sơ mi lên trước, rửa sạch tay, đến xem nồi canh bò hầm củ cải trắng mà người giúp việc đã hầm từ chiều, mở nắp nồi đất, một mùi thơm đậm đà lập tức tràn ngập khắp gian bếp.
Ôn Tụng không nhịn được mà hít hít mũi.
Chu Yến Chi rắc một ít muối vào nồi, ánh mắt lướt qua thấy hành động nhỏ của Ôn Tụng, liền hỏi: "Tiểu Tụng, em có muốn nếm thử không?"
Ôn Tụng rụt rè lắc đầu.
"Không sao, nếm thử xem mặn nhạt thế nào." Chu Yến Chi lại nói.
Giọng anh trầm thấp, không nghe ra cảm xúc, nhưng ánh mắt dịu dàng, cũng không tỏ ra xa cách lạnh lùng. Ôn Tụng không dám từ chối nữa, nhanh chóng bước tới, dừng lại bên bàn đảo bếp, không dám đứng quá gần anh.
Chu Yến Chi múc cho cậu một bát nhỏ, dùng thìa khuấy đều, đợi bớt nóng rồi mới đưa cho cậu.
Ôn Tụng nhận lấy, chỉ uống một ngụm canh, còn chưa kịp nếm ra vị, đã nói: "Ngon ạ, cảm ơn tiên sinh!"
"Là dì giúp việc làm, anh không thể tham công."