Ôn Tụng vẫn luôn rất muốn nói với Chu Yến Chi rằng cậu thật sự không phải là một omega tùy tiện. Mặc dù cậu đã thầm yêu Chu Yến Chi nhiều năm, lén lút theo dõi mọi động tĩnh của anh, say rượu trong kỳ …
Ôn Tụng vẫn luôn rất muốn nói với Chu Yến Chi rằng cậu thật sự không phải là một omega tùy tiện.
Mặc dù cậu đã thầm yêu Chu Yến Chi nhiều năm, lén lút theo dõi mọi động tĩnh của anh, say rượu trong kỳ phát tình, lao vào lòng Chu Yến Chi, gỡ miếng dán ức chế sau gáy anh, còn ngăn cản Chu Yến Chi đi mua bao, cuối cùng ngoài ý muốn mang thai.
Nhưng cậu thật sự là người tốt.
Cậu tưởng rằng Chu Yến Chi nhất định rất ghét mình, đang chuẩn bị rời khỏi thành phố này thì Chu Yến Chi tìm đến cậu, hỏi cậu: "Đêm đó anh cũng có trách nhiệm, em có bằng lòng kết hôn với anh không?"
*
Chu Yến Chi vẫn luôn cảm thấy đứa trẻ mà anh tài trợ rất thú vị.
Xinh đẹp, đáng yêu, học hành rất chăm chỉ, tính tình có chút ương bướng, khuyết điểm duy nhất là không thích anh.
Sau khi kết hôn không ngủ chung phòng với anh, trong thai kỳ không cần pheromone của anh thì thôi, lại còn nói với bạn bè: "Tớ không gả vào hào môn đâu, không cần ngưỡng mộ, sớm muộn gì tớ cũng ly hôn thôi."
Rất tuyệt tình, nhưng Chu Yến Chi lại chẳng làm gì được cậu.
Cứ như vậy cho đến khi em bé ra đời.
Chu Yến Chi thật sự không muốn dùng em bé để trói buộc người vợ nhỏ của mình, nhưng Ôn Tụng trông có vẻ ngày nào cũng muốn rời đi.
Hôm đó anh do dự rất lâu trước cửa, đến lúc hoàng hôn mới đẩy cửa bước vào phòng em bé, Ôn Tụng đang ôm con ngồi bên giường.
"Ôn Tụng, nếu em thật sự không..."
Anh nói được nửa câu, nước mắt Ôn Tụng đã lã chã rơi xuống, nghẹn ngào nói: "Tiên sinh, em không muốn ly hôn."
"Cầu xin anh."
"Em thích anh, rất nhiều rất nhiều năm rồi."
hay lắm, sốp có lịch ra chương k v