Chương 6

“Nhà các người là ân nhân cứu mạng của mẹ con tôi…”

“Cậu còn trẻ, còn cả tương lai phía trước…”

Cô ngẩng lên, đôi mắt đỏ hoe: “A Đặc Lợi, sau này… mẹ tôi trông cậy cả vào cậu…”

Nước mắt trong suốt lăn dài từ khóe mắt, rơi xuống cát nóng, lập tức loang ra một vệt ẩm nhỏ.

Cô đưa bàn tay trắng nõn, run rẩy kéo nhẹ vạt áo của hắn, giọng đã mang theo quyết tuyệt phá tan tất cả: “Thả cậu ấy đi. Tôi… tôi sẽ ở lại.”

Hắn cười khẩy một tiếng, cũng chẳng nói gì thêm.

Đôi mắt xanh thẳm không chút cảm xúc nhìn về phía A Đặc Lợi: “Nhóc yếu xì, nhớ kỹ… nơi này không phải chỗ mày nên đến.”

Sau đó, hắn ngoắc tay với đàn em phía sau: “Ném thằng nhóc về nội thành.”

Một gã đàn ông lực lưỡng khác lập tức bước lên, cung kính đáp: “Vâng, lão đại!”

A Đặc Lợi giãy giụa, gào thét khản cả giọng.

Nhưng cuối cùng vẫn không chống nổi đám lính đánh thuê dày dạn, bị kéo lê như xác chó chết.

Nhìn bóng lưng cậu dần khuất xa,

Khương Thanh Lê lén thở phào một hơi, lưng đang căng cứng cũng thoáng buông lỏng.

Đúng lúc ấy, một hồi chuông điện thoại vệ tinh vang lên.

Hàn Sâm lấy máy ra nghe, xong rồi cúi đầu báo cáo với hắn: “Lão đại, Richie Pat đã đến Ti Hoa rồi ạ.”

Hắn cong môi, thờ ơ: “Vậy đi thôi. Đi tiếp đãi khách cho chu đáo.”

Ti Hoa thị?!

Bọn chúng không phải người Mỹ Lan sao?

Vậy làm sao vượt qua được bức tường biên giới kia?

Đầu óc Khương Thanh Lê rối bời.

Hắn đã đưa tay ra, lần nữa nâng cằm cô lên, giọng vẫn lười nhác như không: “Nhóc con, em tên gì?”

Khương Thanh Lê giật mình hoàn hồn, lưng vừa thả lỏng lập tức cứng đờ trở lại.

Cô không dám chống cự, chỉ có thể ngoan ngoãn đáp:

“Khương… Khương Thanh Lê.”

Hắn nhếch mép cười tùy hứng: “Nhóc con là người Hạ Quốc à?”

Khương Thanh Lê khẽ gật đầu, giọng nhỏ như muỗi:

“Vâng.”

Hắn lười biếng ngẩng mắt, đôi mắt xanh như xoáy nước sâu thẳm: “Nhớ cho kỹ, anh tên Rodrigo Larrea…”

Nói đoạn, cánh tay dài đột nhiên vòng qua eo cô, nhẹ nhàng bế xốc cô lên vai như nhấc một con mèo nhỏ:

“Từ nay trở đi, em là của anh rồi.”

“A.”

Cô còn chưa kịp hiểu chuyện gì đã bị treo ngược trên vai hắn, sợ đến mức thốt lên một tiếng kêu nhỏ.

Lúc nấp sau tảng đá còn chưa cảm nhận rõ,

đến khi bị hắn bế lên vai mới biết người đàn ông này cao lớn đến nhường nào.

Khương Thanh Lê thầm mừng mình không bị sợ độ cao.

Nhưng tư thế đầu chúi xuống khiến máu dồn hết lên não, thái dương đập thình thịch, dạ dày cuồn cuộn.

Dù khó chịu đến mấy, cô cũng không dám nhúc nhích.

Chỉ có thể cẩn thận chống tay lên vai rắn chắc của hắn, cố duỗi thẳng người để giảm bớt cơn chóng mặt.