Chương 4

Lực tay mạnh đến mức hốc mắt cô lập tức đỏ hoe.

Miệng bị bóp ép mở ra, lộ ra đầu lưỡi hồng hồng mềm mại.

Đôi mắt hẹp dài của hắn khẽ nheo lại, lóe lên một tia tối tăm.

Khương Thanh Lê thật sự sợ hắn rút dao cắt lưỡi mình ngay lập tức.

Cô run rẩy hé môi, giọng nhỏ như tiếng muỗi: “Đẹp… rất đẹp…”

Hắn nhướng mày.

Chậc.

Giọng này ngọt như chim hoàng yến, mềm mại, ngọt ngào, cuối câu còn run run, nghe mà tim ngứa ngáy.

Thật sự biết mê hoặc người khác.

Không biết khi lên giường có cũng rêи ɾỉ ngọt ngào thế này không?

Nghĩ đến đây, hắn mới lần đầu chính thức đánh giá cô từ trên xuống dưới.

Cô gái trước mặt vừa mới trưởng thành, còn non nớt vô cùng. Người nhỏ nhắn, mặc váy trắng ôm sát, đường cong lả lướt ẩn hiện.

Đôi chân trần thon dài trắng nõn dưới gấu váy khiến người ta không dời mắt nổi. Chỉ riêng thân hình này thôi cũng đủ khiến vô số kẻ điên cuồng. Nếu đem ra chợ đen, chắc chắn sẽ bị tranh giành đến đầu rơi máu chảy.

Đúng là một tiểu yêu tinh.

Ánh mắt hắn dời lên, mang theo sự xâm lược rõ rệt dừng lại trên gương mặt cô.

Khuôn mặt trứng ngỗng điển hình của thiếu nữ phương Đông, ngũ quan tinh xảo như búp bê ngọc. Là một gương mặt ngoan ngoãn, mềm mại, dễ khiến người ta liên tưởng đến chú thỏ con vô hại.

Trên làn da trắng như tuyết lúc này in hai vệt đỏ do chính hắn vừa bóp ra.

Nhìn mềm mại, non nớt, khiến người ta chỉ muốn cắn một phát, thử xem có ngọt như tưởng tượng không.

Có lẽ ánh mắt hắn quá mức trắng trợn,

đôi mắt hạnh đen nhánh của cô mở to tròn xoe, bên trong lấp lánh lớp sương vì sợ hãi, long lanh nước.

Trông đáng thương đến tội.

Thật đẹp.

Còn đôi môi nhỏ nhắn đỏ mọng như cherry chín, bóng loáng nước, khiến người ta không nhịn được muốn nếm thử.

Không biết hôn lên sẽ ngọt đến mức nào? Miệng nhỏ thế này… có ngậm vừa thứ khác không nhỉ?

Khóe mày hắn lại nhướng cao hơn, hứng thú trong mắt càng đậm.

Đúng lúc hắn định mở miệng, A Đặc Lợi vừa hoàn hồn thấy Khương Thanh Lê bị làm nhục như vậy, lập tức không màng sống chết đứng chắn trước mặt cô, hét lớn: “Không được làm tổn thương cô ấy!”

Hắn nhếch môi, buông tay khỏi má cô, cười đầy ác ý:

“Mày đang ra lệnh cho tao à?”

Nói xong, hắn lười biếng đứng dậy, chân đá A Đặc Lợi một cái, quay đầu ra lệnh cho đàn em: “Hàn Sâm, gϊếŧ.”

Gã đàn ông tên Hàn Sâm lập tức tiến lên: “Nhận lệnh, lão đại!”

“Xoẹt cạch” một tiếng, nòng súng đen ngòm lại kề lên trán A Đặc Lợi.

A Đặc Lợi không ngờ hắn nói gϊếŧ là gϊếŧ thật, nhưng vẫn cố chống đỡ, trừng mắt không chịu thua.