Khương Thanh Lê kinh hãi ngẩng lên.
Theo hướng mắt cậu, đồng tử cô co rụt lại.
Bên kia hàng rào, trên đất Mạc Lan, hai nhóm người đang cầm súng đối đầu nhau.
Nòng súng đen ngòm lóe ánh nắng lạnh lẽo, dấu chân trên cát bị giẫm nát bét.
Xa quá, chỉ thấy được cử động miệng và nòng súng chĩa loạn xạ.
Rõ ràng là đang làm chuyện phi pháp.
Khương Thanh Lê run rẩy túm lấy tay áo cậu: “Đi mau!”
Chưa dứt lời: “Pằng!”
Một tiếng súng vang lên khô khốc.
Bên kia bãi cát, một người đàn ông da đen đổ gục như con rối đứt dây, máu loang đỏ trên nền cát nóng.
Khương Thanh Lê sợ đến mức chân mềm nhũn, ngã ngồi sau tảng đá.
Bảng vẽ trên tay A Đặc Lợi rơi xuống, lăn ra ngoài…
Một giọng khàn khàn, nói tiếng Anh vụng về vang lên:
“Ai đó?”
Hai nhóm người bên kia hàng rào đồng loạt quay đầu, hàng chục cặp mắt hung tợn khóa chặt vào tảng đá.
Sắc mặt A Đặc Lợi trắng bệch.
Hai người kinh hãi nhìn nhau, gần như cùng lúc bật dậy.
Nhưng vừa đứng lên, hai nòng súng lạnh băng đã kề sát trán.
Một giọng nói lười biếng, mang theo ý cười nhẹ nhàng vang lên: “Nhóc con, đừng nhúc nhích nhé, cẩn thận súng cướp cò đấy.”
Khương Thanh Lê run rẩy ngẩng đầu.
Chỉ thấy mấy gã mặc đồ tác chiến đã lặng lẽ vây kín quanh họ từ bao giờ.
Người vừa lên tiếng đang bước tới.
Đôi chân dài thẳng tắp, mỗi bước đi đều khiến cơ bắp dưới lớp quần tác chiến cuồn cuộn, tràn đầy sức bật.
Từ dưới lên trên: eo thon gọn, vai rộng, thân hình chuẩn tam giác ngược như siêu mẫu quốc tế.
Nhưng hắn quá cao. Khương Thanh Lê phải ngửa cổ đến mỏi mới nhìn được mặt hắn.
Mái tóc vàng rực rỡ hơn cả nắng trưa. Chiếc kính râm đen to bản che mất nửa khuôn mặt, chỉ lộ ra đường hàm lạnh lùng sắc bén, toát ra khí thế “đừng lại gần”.
Hắn cảm nhận được ánh mắt của cô, dừng trước mặt cô, khom người nhặt bảng vẽ đã vẽ dở dưới đất.
Chép miệng một cái, cười khẽ: “Vẽ đẹp đấy.”
Rồi bẻ nhẹ một cái. Chiếc bảng vẽ đắt tiền vỡ tan thành mảnh vụn trong tay hắn.
Khương Thanh Lê chỉ biết nhìn chằm chằm cánh tay đang chuyển động của hắn.
Cơ bắp cuồn cuộn dưới lớp áo, bắp tay còn to hơn cả đùi cô.
Một cú đấm thôi… chắc cô đi luôn.
Cô nuốt nước bọt, lưng căng cứng, toàn thân đề phòng hết mức.
Hắn cúi đầu nhìn xuống, bóng dáng cao lớn phủ kín cô như một cơn ác mộng.
Thấy cô căng thẳng như sắp vỡ, khóe môi hắn cong lên cười xấu xa: “Nhóc con, nhìn lâu thế, tò mò anh đẹp trai không à?”