Biên giới giữa Thánh Điệt và nước Mỹ Lan.
Giữa trưa nắng cháy đầu, mặt trời như một lò lửa khổng lồ treo lơ lửng trên cao, nướng đỏ cả dải cát trắng.
Tiếng sóng vỗ vào ghềnh đá vang vọng khắp vùng biên giới chết chóc, càng khiến nơi này thêm phần lạnh lẽo rợn người.
Bỗng một giọng nói trong trẻo như tiếng chim hoàng yến run rẩy cắt ngang sự im lặng: “A Đặc Lợi… đằng trước đã là đất Mạc Lan rồi! Chúng ta… quay về đi mà…”
Thiếu niên phía trước đang đeo bảng vẽ trên vai đột nhiên khựng lại.
A Đặc Lợi quay đầu.
Cậu chỉ mới mười lăm, mười sáu tuổi, gương mặt góc cạnh sâu hoắm, đôi mắt hõm dưới hàng lông mày rậm, vừa nam tính vừa còn vương nét trẻ con.
Nhưng lúc này, trên khuôn mặt ấy vẫn còn đọng lại chút giận dữ chưa tan.
Cậu liếc nhìn cô gái nhỏ nhắn, gầy guộc phía sau.
Chỉ một câu nói thôi mà cơn giận trong lòng cậu đã dịu đi phân nửa.
Dù vậy, cậu vẫn gằn giọng: “Lê, nếu chị sợ thì quay về trước đi. Tôi không về đâu.”
Khương Thanh Lê vội ngoái nhìn bức tường biên giới cách đó không xa.
Nơi đây chỉ là một bãi biển hoang vắng, không một bóng người.
Hàng rào thép gai cao ngút của Mỹ Lan lấp lánh ánh bạc lạnh buốt, tựa con mãng xà khổng lồ đang cuộn mình, toát ra khí thế uy hϊếp ngột ngạt. Nó chia đôi bờ biển thành hai thế giới hoàn toàn khác biệt.
Bên này là Thánh Điệt – Mỹ Lan: cao ốc kính sáng choang, phô trương sự phồn hoa kiêu ngạo.
Bên kia là Ti Hoa – Mạc Lan: những căn nhà lụp xụp xám xịt, còng queo dưới nắng cháy, như những hạt bụi bị cả thế giới lãng quên.
Nắng trưa thiêu đốt. Mồ hôi từ trán Khương Thanh Lê chảy thành dòng, lăn dài trên gương mặt nhỏ nhắn trắng hồng, da cô đã ửng đỏ bất thường.
Nhìn bóng lưng cứng nhắc của cậu thiếu niên, cô bất lực thở dài: “Tôi đã hứa với chị cậu rồi… phải trông chừng cậu.”
A Đặc Lợi bĩu môi, cười khẩy: “Chị đúng là nghe lời chị tôi thật.”
Khương Thanh Lê quệt mồ hôi, thở hổn hển: “Chị ấy cũng chỉ lo cho cậu thôi. Với lại… tôi là gia sư của cậu mà. Tôi phải có trách nhiệm chứ…”
A Đặc Lợi vừa tháo bảng vẽ xuống, định ngồi phịch ra cát, nghe vậy liền càu nhàu: “Lê, chị mới hơn tôi có bốn tuổi thôi! Đừng lúc nào cũng ra vẻ người lớn dạy đời tôi được không?”
“Nhưng…”
Cô còn chưa kịp nói hết câu, miệng đã bị bàn tay cậu bịt chặt.
A Đặc Lợi dùng tay kia ra dấu im lặng.
Ngay sau đó, cổ tay cô bị siết mạnh, cả người bị kéo tuột vào sau một tảng đá lớn bên cạnh hàng rào.