Nhưng chưa kịp nhấc chân, nữ tử kia bỗng quay lại, tay còn bưng một cái bát.
Trong phút chốc, một mùi hương đặc biệt xộc vào mũi, khiến hắn lại ngẩn người.
Mùi hương?
Hắn... lại có thể ngửi thấy mùi rồi ư?
Đúng vậy, quanh chóp mũi quả thực là một mùi thơm đậm đà của thịt, khiến người ta thèm ăn. Khi nữ tử đặt chiếc bát xuống trước mặt hắn, mùi hương càng trở nên rõ rệt.
Hắn không kìm được liếc nhìn vào trong bát, chỉ thấy bên trong là thứ gì đó được trộn lẫn với nhau, khiến hắn có chút không kiểm soát được mà muốn ăn...
May mà lý trí của hắn vẫn còn, đây là đồ cho súc sinh ăn, sao hắn có thể ăn được?
Hơn nữa, nữ tử này vô cùng kỳ quái, vẫn nên rời đi sớm thì hơn.
Thế là hắn lấy hết mười hai phần nghị lực để chống lại cơn thèm ăn kỳ lạ, nhấc chân mèo bước ra ngoài.
Nào ngờ chưa đi được hai bước, nữ tử kia lại ôm hắn lên, giọng đầy căng thẳng: "Ý gì đây, cơm cũng không ăn, không lẽ ngốc thật rồi? Hay là bị ai đánh à?"
Nói rồi nàng bắt đầu vạch lông hắn ra kiểm tra, từ trong ra ngoài, vô cùng cẩn thận.
Tiêu Diễn rất không thích cảm giác này.
Từ nhỏ hắn đã ghét nhất bị người khác động chạm, đặc biệt là sau khi mất đi xúc giác, hắn lại càng cảnh giác hơn, ngày thường không ai có thể đến gần hắn. Bây giờ, nữ tử không biết từ đâu ra này lại dám khám xét hắn như vậy. Tuy đây là thân thể của một con mèo, nhưng cảm giác là của hắn!
Hắn lại một lần nữa giãy giụa, nhưng chưa được hai cái, đã nghe nữ tử kia nói: "Chẳng lẽ bị thiến rồi à?"
Cái gì?
... Thiến???
Tiêu Diễn nghi ngờ mình đã nghe nhầm.
Nào ngờ câu tiếp theo, lại nghe nữ tử nói: "Để xem trứng còn hay không."
Tiêu Diễn: "???"
Cái gì... trứng... Cả, cả gan!
Tuy đây không phải thân thể vốn có của hắn, nhưng cảm giác lúc này của hắn là thật. Nếu nữ tử này thật sự muốn... vậy hắn chẳng phải là...
Hắn lập tức tăng cường độ giãy giụa, nhưng sức của nữ tử kia lại lớn đến vậy, dễ dàng giữ chặt chân mèo của hắn, lật ngửa cả người hắn lại, đặt lên chiếc bàn bên cạnh.
Trong phút chốc, hắn đã nằm ngửa bụng lên trời, mặc cho người ta xâu xé.
Ngay sau đó, không một lời giải thích, nữ tử kia lại ra tay.
"!!!"
Tiêu Diễn liều mạng giãy giụa, thậm chí còn cố há miệng cắn, nhưng tất cả chỉ như châu chấu đá xe, hoàn toàn vô ích. Nữ tử kia không biết dùng cách gì mà dễ dàng đè hắn lên bàn, hắn chỉ đành trợn tròn đôi mắt mèo, cảm nhận rõ ràng nữ tử kia đang kiểm tra mình...