Nhìn sang bên cạnh, còn có bình mai gốm Định Diêu, ngọc như ý Thiên Sơn, chén dạ quang chạm rỗng cùng đủ loại bảo vật khác. Dưới đất cạnh bàn sách có mấy chiếc rương gỗ, bên trong đã xếp đầy những món đồ được gói ghém cẩn thận.
Những vật quý trong cung này, quả nhiên đều bị tên thái giám kia dùng để mua chuộc lòng người.
Sau khi lần lượt cất đồ vào rương, Sài Đạo Ngôn lập tức gọi hạ nhân đến dặn dò: "Đây đều là tâm huyết cả đời của lão phu, nhất định phải vận chuyển cẩn thận."
Hạ nhân vâng dạ, sau đó mở cửa phòng, lần lượt khuân các rương gỗ ra ngoài.
Tiêu Diễn nhân cơ hội nhìn ra ngoài, thấy trong sân có một cây ngân hạnh cao chọc trời. Với độ cao của cây, có lẽ đủ để nhìn bao quát toàn bộ Sài phủ.
Hắn nhắm mắt, định di chuyển lên trên cây.
Nào ngờ đúng lúc này, một bóng vàng cam bỗng lóe lên trước mặt. Khi mở mắt ra lần nữa, hắn đã ở trong sân, và còn đang di chuyển.
"???"
Hắn biến thành... một con mèo.
Một con mèo màu vàng cam.
Đến lúc này hắn mới biết, mình cũng có thể nhập vào sinh vật sống?
Nhưng như vậy cũng tốt, tầm nhìn sẽ không bị hạn chế nữa.
Thế là hắn ung dung đi lại trong sân, theo chân đám hạ nhân khuân rương, tận mắt nhìn họ giấu từng chiếc rương vào xe ngựa chở phân, đi ra từ cửa hông của Sài phủ. Đầu tiên xe đi về hướng đông, sau khi tránh được tầm mắt của mọi người lại đột ngột rẽ về hướng nam, thẳng tiến đến bến tàu.
Mọi chuyện đã rõ ràng, hắn cũng nên trở về rồi.
Nhưng chưa kịp thu hồi thần thức, thân thể con mèo bỗng chạy về một hướng khác.
...
Có lẽ đây là lần đầu nhập vào sinh vật sống nên việc điều khiển không được thuận lợi cho lắm. Chạy được một lúc, Tiêu Diễn lại trơ mắt nhìn thân thể con mèo trèo lên tường vây nhà mình, nhảy vào trong sân.
"..."
Chẳng lẽ đây là mèo trong phủ mình?
Chưa kịp nghĩ nhiều, hắn đã đến một tiểu viện nhỏ, thân mèo quen đường quen lối chui qua một tấm rèm bông.
Xung quanh dường như trở nên ấm áp hơn, trong ánh đèn không quá sáng, một giọng nữ vang lên.
"Ủa, A Quất, ngươi đến rồi à?"
Ngay sau đó, một bàn tay vuốt hắn một đường từ đầu đến đuôi.
Đây là một cảm giác mà Tiêu Diễn chưa từng trải qua.
Kể từ khi có thể nhập hồn vào vạn vật, ngoài thính giác và thị giác, các giác quan khác của hắn ngày càng trở nên tê liệt, không ngửi được mùi, không nếm được vị, mất đi xúc giác, thậm chí không cảm nhận được nhiệt độ.