“Tiểu Hạ đúng là người tốt, mời bọn ta ăn, lại còn nấu đồ ngon cho đám mèo.”
Lý mama vừa gắp đồ vừa cười.
Triệu Thập Hạ đáp: “Bọn nó là công thần hậu viện đó. Có chúng, từ lâu chẳng còn thấy bóng chuột trong bếp. Đương nhiên phải đãi cho đàng hoàng.”
Rồi nàng lại reo lên: “Các mama đừng khách sáo, mau ăn đi!”
Tiêu Diễn đứng một góc lặng lẽ: “……”
Hừ. Lúc nãy còn than mệt, vậy mà giờ rảnh rang bày cả nồi lẩu. Quả nhiên có bạc thì tinh thần phơi phới.
Nhưng mà… hình như thứ họ ăn… rất thơm? Nhìn nàng ăn liền mấy miếng, hắn cũng… hơi thèm.
Từ khi mất vị giác, ăn uống đối với hắn chẳng khác nào cực hình. Mấy ngày nay có lại vị giác, hắn chẳng ngờ bản thân sẽ thèm ăn như vậy.
Không được.
Hắn lập tức kìm bản thân, kéo suy nghĩ quay lại chuyện chính. Đã vào đây rồi, dịp tốt để nghe đám bà tử này tám xem họ đã bao giờ nhắc tới vụ yến tiệc của Trần Tế Xuyên chưa. Vụ ấy vẫn chưa tra xong.
---
“Còn thịt dê, mau ăn, đừng ngại nhé!”
Triệu Thập Hạ vẫn nhiệt tình gắp cho từng người.
“Đủ rồi đủ rồi, ăn không nổi nữa.” Trương ma ma cười: “Hôm nay nhờ phúc của con, bọn ta cũng được ăn ngon.”
Triệu Thập Hạ nói: “Con được như hôm nay đều nhờ các mama chiếu cố. Chỉ là chút đồ ăn thôi, mọi người đừng khách khí.”
Vương ma ma cảm khái: “Tiểu Hạ người đẹp tâm tốt, tự mình phát tài mà vẫn nhớ chúng ta.”
Triệu Thập Hạ hào sảng: “Quên ai chứ không thể quên các mama. Sau này mà con lại phát tài còn mời mọi người ăn ngon nữa!”
Lý mama bật cười: “Phát tài tính gì, tương lai con tiền đồ rộng mở. Biết đâu cả vương phủ này còn phải nhờ con nấu cơm ấy chứ.”
Triệu Thập Hạ ngẩn ra: “…”
Dù nàng chưa hiểu vì sao Nhϊếp chính vương đột nhiên hào phóng thưởng nhiều bạc như vậy nhưng lời Lý mama đúng là… không thể xảy ra.
Nàng nói: “Đừng nghĩ lung tung. Nói thật với các ma ma đến giờ con còn chưa gặp điện hạ lần nào. Ba cái chuyện mà người nói ấy, tám đời không dính được đâu.”
Lý mama nâng mày: “Lỡ đâu người ta đã thấy con rồi thì sao? Vương phủ là nhà của người ta, muốn nhìn ai chẳng được?”
Triệu Thập Hạ xua tay: “Ma ma nghĩ nhiều rồi. Điện hạ tuyệt đối không thể để mắt đến con.”
Tiêu Diễn ở một bên: “…?”
Ai cho nàng cái tự tin đó? Sao nàng biết hắn “không thể” thích nàng?
Lý mama lại nói: “Nam nhân ai chẳng thích đẹp. Con xinh xắn thế này, điện hạ nhìn sao không thích?”
Vương ma ma phụ họa: “Chúng ta cứ chờ xem, sau này tiểu Hạ thành chủ nhân rồi lại quên bọn ta thôi.”