Cái gì?
Triệu Thập Hạ lập tức tỉnh như sáo.
Sao nhanh dữ vậy? Theo lý mà nói, dù nàng có thả bọ cạp và chuột dẫn dụ gây náo loạn thì nhanh nhất cũng phải tới sáng người trong phủ mới phát giác.
Còn phải điều tra, thẩm vấn linh tinh…
Sao mới một lúc đã mò đến tận cửa phòng nàng rồi?
Chẳng lẽ… hung thủ tự thú? Không thể nào…
Trương Phúc đang lo sốt vó nhìn nàng, cũng không cho nàng nhiều thời gian suy xét. Mà đã tìm đến được đây, chắc chắn bọn họ cũng nắm được chút manh mối.
Nàng đành phải thật thà gật đầu: “Lúc trước khi ngủ đúng là có mấy con bò vào đây.”
Trương Phúc sợ đến tái mặt: “Cô nương có bị thương không?”
“Không ạ.” Triệu Thập Hạ chỉ tay vào cái hũ trong phòng: “Ta bắt hết rồi, bỏ trong đó.”
Trương Phúc liếc một cái, lập tức gọi thị vệ tiến lên.
Mấy người cẩn trọng mở nắp hũ ra. Vừa nhìn thấy bên trong, cả đám sắc mặt đại biến, vội đóng nắp lại ngay.
Trương Phúc niệm Phật liên hồi: “Chao ôi, nhiều độc vật thế này, may mà cô nương không bị thương. Lão nô lập tức về điều tra chuyện này!”
Ông ta nói xong liền hô người bê cái hũ đi.
Triệu Thập Hạ ngẩn ra: “Cái này… cũng phải mang đi ạ?”
Thị vệ đang ôm hũ tròn mắt nhìn nàng: “Đây là vật chứng, đương nhiên phải mang đi.”
Triệu Thập Hạ: “Nhưng mà…”
Chưa nói xong, cả đám đã ôm hũ chạy mất dạng.
Triệu Thập Hạ: “…”
Nàng muốn hỏi có trả lại không… Hai mươi lượng bạc của nàng thì sao…
Nhưng nàng không dám nói thêm, lỡ bị nghi là người nuôi bọ cạp thì nguy.
Rạng sáng, Trương Phúc và thị vệ trưởng Thi Đạt đến trước mặt Tiêu Diễn để báo cáo.
“Khởi bẩm điện hạ, đã xác nhận số bọ cạp trong phòng điểm tâm đúng là bọ cạp đỏ Thiên Trúc cực độc. Nguồn phát sinh cũng chính là từ Tập Phương Viên. Bọn nô tài tìm được mấy chiếc vò sành dưới lớp gạch nền, bên trong có mấy chục con bọ cạp độc, nhện độc, rết độc…”
Thi Đạt báo trước.
Tiêu Diễn ngước mắt: “Còn hai nữ nhân kia?”
Trương Phúc lập tức đáp: “Đã bắt giữ cả hai. Nhưng sau mấy lượt thẩm vấn, chúng chỉ khai là vì ghen ghét Triệu cô nương được điện hạ ưu ái nên nảy sinh độc kế, mưu hại nàng ấy. Ngoài ra không khai thêm điều gì.”
Tiêu Diễn tối qua đã tra xét sách cổ. Nếu bị loài bọ cạp này cắn, trong người sẽ mang theo độc tố, thực phẩm bị người đó chạm qua cũng sẽ bị nhiễm độc.
Cho nên lời khai kia, hắn không tin.
“Bản vương nhớ… dưới trướng Nam Tương vương từng có không ít kẻ giỏi dùng độc trùng.”