Chương 40



Đêm dần khuya.

Trở lại phòng trực ở Tập Phương Viên, Thúy Vinh vứt gói đường đỏ vừa xin được lên bàn: “Nhìn ả làm điểm tâm kia bụi bặm lem luốc như thế, sao có thể lọt vào mắt Túc vương được? Có khi nhận nhầm người rồi?”

Xuân Như nói: “Không nhầm đâu. Chính ả đã ép lão đầu bếp họ Lữ ra khỏi phủ. Hôm nay lại nấu ba bữa liền cho Túc vương.”

Thúy Vinh hỏi: “Vậy tối nay ra tay chứ?”

Xuân Như gật đầu: “Tất nhiên. Cơ hội không thể bỏ lỡ.”

No bụng rồi, Triệu Thập Hạ lại bắt đầu chuẩn bị cơm cho lũ mèo. Nào nhóm lò, nào rửa nồi, đổ nước… Tiêu Diễn vẫn im lặng đứng quan sát.

Hừ, nấu cơm cho hắn thì than mệt, còn nấu cho mèo thì lại hào hứng không biết chán?

Nói thật, hôm nay mệt thì mệt thật, nhưng lợi cũng không ít. Buổi trưa làm món gà hầm nấm, nàng lén cắt trộm một miếng ức gà. Buổi tối hầm cá, nàng lại lén cắt một miếng bụng cá…

Giờ thì băm nhuyễn ức gà và bụng cá, trộn với tạp bột rồi hấp chín. Không bao lâu, hương thơm đã lan khắp phòng.

Hai tiếng meo meo vang lên, con mèo đen và mèo vằn đã vào phòng.

Tiêu Diễn biết con mèo vàng kia chắc chắn sẽ đến ngay. Để tránh lặp lại bi kịch hôm trước, hắn lập tức tách khỏi hũ đường, chạy vội ra khỏi phòng.

Nào ngờ vừa ra tới cửa, một bóng cam lướt qua trên tường và hắn lập tức choáng váng.

Khi định thần lại, hắn đã nhập vào con mèo cam kia, lao thẳng vào phòng.

“?”

Rốt cuộc đây là cái gì vậy?

Trong lúc hắn đang phẫn nộ mà không nói nên lời, Triệu Thập Hạ đã cúi xuống: “Hả?” một tiếng rồi đưa tay gãi đầu hắn: “Quất Quất, hôm nay ngươi đến thứ ba nha, cũng khá sớm. Tối qua ăn tim heo xong thấy đỡ sợ hơn chưa?”

Tiêu Diễn: “…”

Mới vừa chửi hắn là lợn mà đối với con mèo lại dịu dàng thế này… Nhưng mà… nàng gãi thật sự dễ chịu. Hắn vô thức ngẩng đầu lên cho nàng gãi tiếp dưới cằm…

Gãi được một lúc, nàng lại nói: “Tối nay có món ngon, đợi ta đi bưng.”

Nói xong liền đi mở nắp nồi. Tiêu Diễn hoàn hồn định nhân lúc cửa mở mà chạy ngay.

Nhưng đúng lúc nàng mở nắp, một luồng hương thơm đậm đà xông thẳng vào mũi hắn, khiến hắn không cách nào chạy nổi. Ngược lại còn giống mấy con mèo kia bỏ chạy đến quây quần bên chân nàng.

Không hiểu sao hôm nay cơm mèo đặc biệt thơm, lập tức kéo theo ba bốn con mèo khác tới.

Chờ nàng đặt bát xuống, đám mèo tranh nhau ăn sôi nổi.

Triệu Thập Hạ vuốt lần lượt từng con, cười nói: “Ngon không? Hôm nay trong cơm thật sự có thịt gà và thịt cá đấy, toàn món mấy đứa thích.”