Chương 4

Chỉ huy sứ Vương Đạc nói tiếp: "Thuộc hạ đã tìm thấy ba cuốn danh sách trong mật thất của Tiền phủ, liên quan đến hơn hai trăm quan viên từ trung ương đến địa phương."

Từ Tiến lại "hà" một tiếng: "Thảo nào một An Vương quèn lại có thể gây họa lớn đến thế, hóa ra từ triều đình đến địa phương toàn là một lũ bất tài chỉ biết hối lộ!"

Dứt lời, Tiêu Diễn lên tiếng hỏi: "Bệnh của Lại bộ Thượng thư Sài Đạo Ngôn vẫn chưa khỏi sao?"

Vương Đạc vội đáp: "Thuộc hạ đã cho người theo dõi, mấy ngày liền vẫn chưa thấy Sài Thượng thư ra khỏi cửa, cũng không thấy ai đến thăm."

Tiêu Diễn chỉ nói: "Tiếp tục theo dõi."

Hai người vội vàng vâng lệnh.

Điện hạ trước nay liệu sự như thần, giống như lần này, dù An Vương không khai ra Tiền Thế Trung, nhưng Vương gia bảo họ đến Tiền phủ tra xét, quả nhiên tìm được mật thư. Lại bộ Thượng thư kia tuy xảo quyệt, nhưng chắc chắn cũng không thoát khỏi lưới trời.

~~

Màn đêm sắc như dao, bao trùm kinh thành đầu đông.

Thị vệ thân cận đều biết Nhϊếp Chính Vương có thói quen đi ngủ sớm, sau khi trải chăn nệm xong, tất cả đều tự giác lui ra ngoài.

Tiêu Diễn tắm gội thay y phục, sau đó nằm lên giường.

Xung quanh tĩnh lặng như tờ, không lâu sau, hắn đã chìm vào giấc ngủ. Nhưng thần thức lại phiêu ra ngoài cửa, xuyên qua sân viện và đường phố, lẻn vào phủ của Lại bộ Thượng thư, cuối cùng đậu lên một chiếc đèn l*иg treo trên cao.

Sau đó, mọi thứ trong thư phòng đều lọt vào tai mắt hắn.

Đúng vậy, đây chính là bản lĩnh hơn người của hắn.

Năm năm trước, Hung Nô xâm lược, hắn dẫn quân nghênh chiến nhưng bị trọng thương. Lúc cận kề cái chết lại sống lại, từ đó có được kỹ năng này.

Bất cứ nơi nào hắn muốn đến, chỉ cần nhắm mắt ngủ là có thể tới, chỉ cần nhập thần thức vào một vật thể nào đó là có thể quan sát mọi thứ xung quanh.

Vì thế những năm qua, dù thân ở biên quan, hắn vẫn nắm rõ mọi chuyện ở kinh thành. Lần này cũng là sớm nhìn thấu mưu đồ tạo phản của An Vương, mới có thể kịp thời về kinh.

Hiện tại nghịch tặc tuy đã bị diệt, nhưng trong triều vẫn còn đầy rắn rết, hắn không thể lơ là.

Lúc này, ngay dưới tầm mắt hắn, Lại bộ Thượng thư Sài Đạo Ngôn đang cáo bệnh lại đang thu dọn đồ đạc. Tiêu Diễn có thể nhận ra thứ ông ta đang dùng lụa để bọc lại chính là chặn giấy ngọc hổ của Tiên đế.

Trên bàn sách bên cạnh còn có một bức [Thước Sơn Hành Lữ Đồ], là bút tích thật của đại họa sĩ Triệu Dịch triều trước, từng là vật sưu tầm của phụ hoàng hắn.