Thấy vậy, những quan viên khác lại không dám mở miệng.
Ai mà không biết Phùng Thái phu tử là người chính tay Nhϊếp chính vương chọn? Giờ mà chê trách Thái phu tử, chẳng khác nào đối đầu với Nhϊếp chính vương.
Vĩnh An công bối phận cao nên ông nói được. Nhưng người khác lại không dám.
Vì vậy, tất cả đều nhìn hướng Tiêu Diễn chờ xem hắn đáp thế nào.
Tiêu Diễn lại không thèm để ý những lời vừa rồi, chỉ đi thẳng đến bên giường hỏi tiểu hoàng đế: “Bệ hạ còn nhớ phu tử hôm qua đã dạy gì không?”
Tiểu hoàng đế Tiêu Thận gật đầu: “Nhớ ạ. Thái phu tử kể cho trẫm mấy câu chuyện.”
Tiêu Diễn khẽ mỉm cười: “Vậy bệ hạ còn nhớ là những chuyện gì?”
Tiêu Thận gật đầu: “Thái phu tử kể chuyện Mạnh mẫu tam thiên, Mạnh mẫu đoạn tiêu, còn có chuyện Dục tốc bất đạt.”
Tiêu Diễn gật nhẹ, giọng ôn hòa: “Bệ hạ thấy những câu chuyện ấy có hay không?”
Tiểu hoàng đế gật đầu: “Hay ạ. Thái phu tử ban đầu chỉ kể hai chuyện, trẫm còn muốn nghe nữa, nên người mới kể thêm.”
Tiêu Diễn lại hỏi: “Thế bệ hạ đã hiểu được điều gì từ những câu chuyện ấy?”
Tiêu Thận đáp ngay: “Làm quân vương phải thân cận người quân tử, tránh xa tiểu nhân. Học hành phải bền bỉ, không được bỏ dở. Mỗi ngày đều phải đọc sách thì mới hiểu thêm nhiều đạo lý.”
Tiêu Diễn gật đầu: “Bệ hạ nói rất đúng. Thế bệ hạ có muốn hôm nay nghe Thái phu tử kể chuyện nữa không?”
Tiểu hoàng đế gật đầu liền: “Muốn ạ. Hôm qua Thái phu tử hứa với trẫm là hôm nay sẽ kể thêm hai chuyện nữa.”
Nói rồi còn ngẩng đầu nhìn mọi người, hỏi: “Thái phu tử đến chưa?”
Cảnh tượng ấy khiến khắp điện đều sửng sốt.
Phải biết rằng, trước nay vị tiểu hoàng đế này gần như không nói lời nào. Hôm nay lại nói nhiều đến vậy, quả thật hiếm thấy.
Tiêu Diễn nói: “Thái phu tử nghe tin bệ hạ vì bài giảng mà sinh bệnh, trong lòng át hẳn rất tự trách. Vì thế tạm thời chưa thể đến.”
Tiểu hoàng đế lại ngừng một chút, rồi nói: “Thật ra… không phải lỗi của Thái phu tử.”
Lời này vừa thốt ra, mọi người đều sửng sốt.
Vĩnh An công vội hỏi: “Vì sao bệ hạ lại nói vậy?”
Tiêu Thận đáp: “Tối qua trẫm mơ thấy tuyết rơi, cảm thấy rất lạnh nên tỉnh lại. Tỉnh rồi mới phát hiện mình… không đắp chăn. Trước đây nhũ mẫu từng nói, ngủ không đắp chăn sẽ bị cảm lạnh. Vậy nên trẫm là tự mình bị bệnh, không liên quan đến Thái phu tử.”
Vừa nghe xong, Thái hậu định mở miệng, nhưng Tiêu Diễn đã quay sang đám cung nhân, lạnh giọng: “Để bệ hạ bị lạnh đến mức tỉnh giấc rồi còn vu oan cho Thái phu tử, các ngươi đáng tội gì?”