Đêm qua ông ta không trực, không biết có phải Tiểu Tường trực đêm sơ suất, làm kinh động điện hạ hay không.
Tiêu Diễn chỉ nói một câu: “Không việc gì.”
Sau khi trốn khỏi phòng điểm tâm tối qua, trong mộng của hắn toàn là những cảnh máu me: lúc thì bưng đủ loại nội tạng trong tay, lúc lại đứng giữa vũng máu mênh mông dưới chân. Hắn giật mình tỉnh giấc hết lần này đến lần khác, tổng cộng ngủ chưa tới một canh giờ, mệt mỏi cũng là chuyện đương nhiên.
Trương Phúc không dám hỏi thêm, chỉ gọi tiểu thái giám hầu hạ rửa mặt, lại bảo người đi truyền bữa sáng.
Đợi Tiêu Diễn rửa mặt xong, bữa sáng nóng hổi đã dọn đầy bàn.
Nhưng hắn vừa ngồi xuống, nhìn mấy món ăn trước mặt, trong đầu không nhịn được lại hiện lên cảnh Triệu Thập Hạ hầm… tim heo tối qua.
“…”
Hắn cố gắng ép mấy hình ảnh kia xuống, rồi bắt đầu ăn.
Trương Phúc đứng bên lặng lẽ quan sát.
Từ khi Lữ Phú Quý bị tống ra khỏi phủ, Nội vụ phủ đã nhanh chóng phái đến một đầu bếp mới. Nhưng dù hôm qua ăn hai bữa, khẩu vị của điện hạ vẫn chẳng khá lên được bao nhiêu.
Không biết hôm nay bữa sáng có khá hơn không?
Nhưng không bao lâu sau, Trương Phúc đã thấy vẫn là như vậy. Điện hạ chỉ nếm một miếng mỗi món rồi không ăn nữa, cháo cũng chỉ cố ăn được vài thìa.
Như thế làm sao được?
Đang lo, đã thấy Tiêu Diễn đặt đũa xuống. Trương Phúc vội bước lên: “Món ăn không hợp khẩu vị điện hạ sao ạ? Hay là… bảo Nội vụ phủ đổi đầu bếp khác?”
“Không cần.” Tiêu Diễn đáp.
Dù là súp, cháo hay đồ mặn trên bàn, hễ vào miệng vẫn không có vị. Thậm chí nhiệt độ cũng không phân biệt được. Giống hệt trước kia.
Dù đổi đầu bếp mấy lần, e rằng cũng vô dụng.
Nghĩ một hồi, hắn dứt khoát nói: “Bảo cô nương phòng điểm tâm làm.”
“Dạ…?”
Trương Phúc sững người, lại muốn ăn điểm tâm ư?
Nhưng hắn còn chưa hỏi thì Tiêu Diễn đã bổ sung: “Bản vương không ăn điểm tâm. Bảo nàng ấy làm bữa chính, món gì cũng được.”
Trương Phúc: “???”
Điện hạ hôm nay không ăn điểm tâm mà… gọi nàng ấy nấu cơm? Còn bảo món gì cũng được?
Trời ạ, đây là lần đầu tiên trong đời ông ta nghe bốn chữ này từ miệng điện hạ. Một người vốn quyết đoán, nói một là một nói hai là hai… mà cũng có lúc mềm giọng như thế.
Đang còn len lén suy nghĩ, đã thấy Tiêu Diễn liếc sang: “Ngươi không nghe rõ sao?”
Trương Phúc bừng tỉnh, vội cúi đầu: “Tiểu nhân đi ngay.”
Rồi chạy thẳng một mạch đến phòng điểm tâm.
Rất nhanh, Triệu Thập Hạ, người sáng dậy không có việc gì thường muốn ngủ bù thêm một lát đã nhận được tin báo.