Nàng dời quyển sách khỏi mặt, liếc con mèo đen một cái: "Đi chơi cả ngày mà vẫn chưa kiếm no bụng à?"
Đương nhiên, hệ thống cũng đồng thời dịch lời của nàng sang tiếng mèo cho nó nghe.
Mèo đen lại kêu "meo" một tiếng: [Đừng nhắc nữa, hôm nay nhà họ Tiền đông người hơn cả chuột, lão tử suýt thì không ra được!]
Triệu Thập Hạ cười nó: "Tên thái giám họ Tiền bị khám nhà, dĩ nhiên là đông người rồi. Sao ngươi không qua nhà khác xem sao?"
Mèo đen lại "meo" một tiếng: [Ngươi tưởng lão tử không đi chắc? Mấy ngày nay nhà họ Hồ toàn ăn dưa muối, trong ngoài không có lấy một tí thịt; nhà họ Sài thì trên dưới lục tung hết cả đồ đạc, dọa chuột chạy mất dép! Còn nhà họ La nữa, đào mấy cái hố to trong sân, suýt nữa thì chôn sống lão tử.]
"???"
Triệu Thập Hạ thấy hơi lạ: "Nhà Hộ bộ Thị lang họ Hồ bình thường sơn hào hải vị, nổi tiếng xa hoa, sao giờ lại ăn dưa muối?"
"Nhà Lại bộ Thượng thư lúc này lại lục tung đồ đạc, chẳng lẽ định chuyển nhà?"
"Còn nhà Công bộ Thị lang họ La, mùa đông rét mướt thế này đào hố trong nhà làm gì? Chẳng lẽ định tích trữ rau củ?"
Chỉ nghe mèo đen kêu "meo": [Toàn mùi tiền thôi, rau cỏ gì ở đây? Bọn họ đào hố để chôn vàng bạc đấy.]
"..."
Triệu Thập Hạ hiểu ra rồi.
Hóa ra đám quan to trong triều này ngày thường tham ô quá nhiều, sợ Nhϊếp Chính Vương tính sổ nên mới tìm đủ mọi cách để tránh bão.
Hừ, tên cẩu hoàng đế đột tử kia lúc trước chẳng làm nên trò trống gì, khiến triều chính mục nát, quan lại tham lam thành thói. Nay có Nhϊếp Chính Vương ra tay sấm sét, cuối cùng cũng có người trị được bọn họ!
Nhưng như vậy thì... Nhϊếp Chính Vương cũng sẽ rất bận rộn, chẳng phải sẽ càng không có thời gian nhớ đến việc ăn bánh điểm tâm sao?
Mắt Triệu Thập Hạ sáng lên, vẫn có thể tiếp tục sống tạm bợ được!
~~
"Bẩm Điện hạ, hôm nay tại Tiền phủ đã tịch thu được tám mươi ba vạn lượng bạc trắng, hơn ba mươi rương châu báu ngọc ngà, ngoài ra còn có hơn năm mươi rương thư họa, đồ sứ, số còn lại vẫn đang được kiểm kê. Tiền Thế Trung còn có năm biệt viện ở Giang Nam, Hồ Tương, đã phái người đến các nơi đó để tra xét."
Ở tiền viện, tân Chỉ huy sứ Cẩm Y Vệ Vương Đạc đang bẩm báo việc quan trọng.
Nhϊếp Chính Vương Tiêu Diễn ngồi ở ghế trên khẽ gật đầu, đôi mắt phượng lạnh lùng không một gợn sóng.
Phó tướng Từ Tiến có bộ râu quai nón rậm rì đứng bên cạnh tức giận nói: "Tướng sĩ ở biên quan ăn lông ở lỗ, dân chúng chết đói đầy đường, hóa ra tiền của triều đình đều chui vào túi tên thái giám chết tiệt này, quả thực đáng gϊếŧ!"