Chương 29

Hắn không kìm được mà hỏi: “Bên trong có cho thịt gà phải không?”

Trương Phúc ngẩn người: “Tiểu nhân cũng không rõ… hay là… triệu vị đầu bếp làm điểm tâm tới hỏi?”

Gọi nàng tới? Tiêu Diễn đột nhiên thấy… bối rối một cách vô cớ.

“Không cần.”

Nhưng hắn vẫn tiếp tục ăn.

Hương vị trên đầu lưỡi vẫn còn đó, thậm chí so với hôm qua còn rõ ràng hơn. Hắn vừa ăn vừa xác nhận từng vị một và chỉ trong chốc lát đã ăn sạch cả đĩa tôm.

Trương Phúc vội dâng trà. Tiêu Diễn nhận lấy, nhấp một ngụm nhưng giống như hôm qua, hoàn toàn không có vị gì.

Rốt cuộc là vì sao? Tại sao hắn chỉ nếm được điểm tâm nàng làm?

Đang suy nghĩ thì nghe ngoài cửa báo: “Khởi bẩm điện hạ, quản sự phòng bếp xin cầu kiến.”

Tiêu Diễn hoàn hồn: “Cho vào.”

Ngô Khánh Xuân bước vào, hành lễ rồi dè dặt nói: “Khởi bẩm điện hạ, Lữ Phú Quý đã khai. Vết thương trên người hắn ta… là do tối qua hắn ta đi quấy rối cô nương ở phòng điểm tâm rồi bị cô nương ấy đánh.”

Cái gì?

Trương Phúc đứng một bên lập tức trợn tròn mắt. Tên đầu bếp họ Lữ này đúng là to gan bằng trời, dám đi quấy rối cô nương mà Nhϊếp chính vương coi trọng? Chẳng phải uống nhầm gan hùm mật báo hay sao?

Ngô Khánh Xuân lại tiếp tục bẩm: “Ngoài ra, Lữ Phú Quý thường ngày còn bỏ túi riêng không ít nguyên liệu trong phòng bếp, tổng giá trị ước chừng năm trăm lượng bạc.”

Tiêu Diễn liếc qua, ánh mắt lạnh băng: “Ngươi làm quản sự kiểu gì?”

“Bịch” một tiếng, Ngô Khánh Xuân đã quỳ sụp xuống, mặt cắt không còn giọt máu: “Tiểu nhân biết tội! Tiểu nhân biết tội!”

Tiêu Diễn nói: “Phạt hắn hai mươi trượng, báo Nội vụ phủ xử lý. Còn ngươi, xét ngươi thường ngày không có lỗi lớn, tạm khấu ba tháng tiền lương. Từ hôm nay toàn phủ phải siết chặt tra xét. Về sau nếu còn xảy ra chuyện như thế, ngươi không cần ở lại phủ nữa.”

Ngô Khánh Xuân cúi đầu lạy liên tục: “Tạ điện hạ khai ân! Tạ điện hạ khai ân!”

May quá, chức vẫn giữ được… hú hồn.

Ngô Khánh Xuân lui khỏi phòng, còn Trương Phúc thì âm thầm suy đoán. Bảo sao sáng nay điện hạ giận đến thế, thì ra là vì Triệu cô nương bị dọa sợ. Hai mươi trượng đánh xuống, tên đầu bếp họ Lữ kia còn giữ được mạng hay không cũng khó nói, đáng đời!

Nhưng mà… điện hạ làm sao biết chuyện tối qua? Chẳng lẽ đêm qua người đã lặng lẽ đến phòng điểm tâm?

Đang nghĩ ngợi, đã nghe Tiêu Diễn hỏi: “Ngươi thay giường cho phòng điểm tâm?”

Trương Phúc vội đáp: “Hồi bẩm điện hạ, hôm đó tiểu nhân vô tình trông thấy giường trong phòng điểm tâm thật sự quá đơn sơ. Nghĩ Triệu cô nương không giống những hạ nhân khác có phòng trực, cả ngày phải ở trong đó, thật không tiện. Trong kho lại có nhiều giường dư nên tiểu nhân cho người đổi một cái.”