Chương 20

Nàng không hề bỏ gì lạ vào, chỉ toàn là đồ lòng mà thôi.

Đồ lòng...

Tối qua hắn cũng ăn thứ này sao?

Vậy thì... điểm tâm hôm nay cũng thế ư?

Hắn không dám nghĩ tiếp. Đúng lúc ấy, vài con mèo khác chạy vào, kêu rối rít đòi ăn. Không cần nói cũng biết, chúng đều bị mùi thơm hấp dẫn tới.

Tiêu Diễn mừng thầm, may mà hôm nay hắn không còn là mèo, khỏi phải ăn mấy thứ linh tinh này.

Nào ngờ ngay lúc đó, lại có một con mèo lông vàng cam chui vào. Nó trông rất quen, hình như là con mèo tối qua.

Chưa kịp phản ứng, một cơn choáng váng ập đến. Hắn phát hiện mình đang chen trong đám mèo kia, cùng kêu meo meo trước mặt cô gái.

Hắn lại nhập vào con mèo vàng đó rồi.

“???”

Sao lại thế này?

Kỳ lạ hơn, dù cố gắng quay về chỗ cũ, hắn vẫn là con mèo đó.

Lúc ấy, cô gái đã đặt phần cơm trước mặt hắn. Món mà hắn vừa chê “bẩn thỉu” giờ lại tỏa ra mùi hương khiến người ta khó cưỡng.

“...”

Hắn thử điều khiển thân mèo rời đi. Nhưng chưa đến nửa giây, hắn cũng như mấy con khác, cắm đầu vào ăn.

“...”

Thịt gà, cá, thoang thoảng vị ngọt của bột ngô, hấp vừa chín tới, mềm mà không nhão, ấm nóng vừa miệng.

Các con mèo khác chắc cũng nghĩ như hắn, trong phòng chỉ còn tiếng nhai nuốt xen lẫn vài tiếng kêu nhỏ.

[Cơm này ngon hơn đồ thừa trong bếp nhiều.] Mèo vằn nhỏ nói.

Triệu Thập Hạ vuốt ve nó, dịu giọng: “Đồ trong bếp là cho người ăn, nhiều gia vị, muối đường nặng, không hợp với mấy đứa. Sau này đói thì cứ đến tìm ta.”

Mèo vằn kêu “meo” một tiếng, tiếp tục ăn ngon lành.

Con mèo trắng to lông xù ăn xong trước, đi lại cọ nhẹ vào tay nàng: [Sau này... còn được ăn nữa không?]

Nó vốn là thú cưng của Trương quý phi trong cung. Vì dính líu vào tranh đấu hậu cung nên mẹ và anh chị em nó đều bị đầu độc chết. Chỉ còn nó thoát được, một mình nó đi lang thang khắp nơi. May gặp Triệu Thập Hạ, được nàng cưu mang. Nhưng trong lòng vẫn mang vết sẹo, sợ hãi dè dặt.

Triệu Thập Hạ vội vỗ về: “Ngày nào cũng được ăn, đừng sợ. Trương quý phi - kẻ hại cả nhà ngươi đã chết rồi. Mẹ và anh chị em ngươi trên trời chắc cũng được an lòng.”

Nghe vậy, Tiêu Diễn đang cố nuốt cơm bỗng khựng lại.

Trương quý phi? Chẳng lẽ là Trương thị, sủng phi của tiên đế?

Năm xưa, khi Trương thị còn là quý nhân. Bà ta vì tranh sủng với Hứa tần, từng bỏ độc vào điểm tâm rồi cho mèo của mình ăn. Bà ta chờ mèo chết thì vu oan cho Hứa tần, khiến tiên đế đày Hứa tần vào lãnh cung. Sau này Trương thị được phong làm quý phi. Nhưng do bà ta quá kiêu ngạo, tiên đế vừa băng hà liền bị Hoàng thái hậu xử tử.