Bởi vì nàng vốn thuộc phòng điểm tâm.
Là thợ làm bánh duy nhất trong phủ, những người khác vừa đi, trong phòng chỉ còn lại nàng và con mèo đen đang ngủ bên lò sưởi.
Nàng đứng dậy khép cửa, không khỏi trầm ngâm.
"Cứ thế này không phải là cách hay."
Ai cũng biết, Túc Vương vốn ở Túc Châu tận Tây Bắc, phủ đệ ở kinh thành này chỉ là nơi ở tạm. Mười bốn năm qua, trừ những lúc chủ tử thỉnh thoảng trở về, đám hạ nhân trong phủ gần như đều nhàn rỗi, sống rất thoải mái. Nhưng bây giờ Túc Vương đã thành Nhϊếp Chính Vương, không đi nữa, bọn họ sẽ phải căng mình ra mà hầu hạ, nghĩ thôi đã thấy đau đầu.
Vị Nhϊếp Chính Vương này chẳng phải tay vừa đâu!
Mấy ngày nay, bè đảng của An Vương bị tru di, trong triều ngày nào cũng có người bị chém đầu, nào là Tuần phủ Giang Tây, Thông chính sứ, rồi Chỉ huy sứ Cẩm Y Vệ, toàn những kẻ bình thường cũng chẳng tốt đẹp gì, giờ đến cả tên thái giám Tiền đại tổng quản hại nước hại dân nhất cũng bị xử lý. Đúng là ra tay vừa chuẩn vừa độc.
Lỡ như ngày thường bọn họ làm việc có chút sơ suất, chẳng phải cũng bị "xoẹt" một cái hay sao?
... Đặc biệt là tài làm bánh của nàng cũng chẳng ra gì.
... Nói đúng hơn là, nàng hoàn toàn không biết làm bánh.
Thời này, công việc trong vương phủ đều là cha truyền con nối. Vì người thợ làm bánh trước đó là cha ruột mà nàng đã mười mấy năm không gặp, sau khi cha đột ngột qua đời, nàng và đệ đệ cũng vừa mãn tang, công việc này lập tức rơi vào đầu hai tỷ đệ. Nhưng vì đồ đệ đệ nàng làm ra còn khó ăn hơn cả của nàng, mẹ nàng đành đẩy nàng vào đây.
Dù sao thì lúc đó phủ Túc Vương quanh năm vắng chủ, có cơm chùa không ăn cũng phí!
Nhưng sau này phải làm sao?
Tuy rằng cho đến nay, Túc Vương, à không, phải gọi là Nhϊếp Chính Vương, vị chủ tử này có vẻ không màng chuyện ăn uống, cơm nước mỗi ngày vô cùng đơn giản, cũng chưa từng gọi nàng làm bánh điểm tâm. Nhưng lỡ một ngày đẹp trời nào đó hắn nổi hứng muốn nếm thử tay nghề của nàng thì sao?
Triệu Thập Hạ bất giác rùng mình, vội vàng lôi cuốn [Tuyển Tập Điểm Tâm Nam Bắc] mua ở gánh hàng rong ra nghiêm túc nghiên cứu.
Vẽ mèo theo hổ cũng được, giữ mạng là trên hết.
Đang xem, con mèo đen nhỏ đang sưởi ấm bên cạnh vươn vai đứng dậy, kêu "meo" một tiếng với nàng.
Là một người xuyên không được gắn với hệ thống thú cưng, trong đầu Triệu Thập Hạ tự động dịch tiếng mèo thành tiếng người: [Lão tử đói rồi.]