Chương 1

Sau ngày Lập đông, kinh thành đã trở lạnh hẳn, buổi trà chiều tán gẫu của đám hạ nhân ở hậu viện phủ Túc Vương cũng được dời đến phòng điểm tâm quanh năm đỏ lửa.

"Nghe nói sáng nay lúc khám nhà Tiền đại tổng quản của Tư Lễ Giám, riêng bạc trắng thôi đã chở đi mấy chục xe ngựa, từ sáng đến tối mịt mà giờ vẫn chưa xong đâu đấy."

Lý ma ma nấu bếp là người thạo tin nhất, ngày nào cũng có tin tức nóng hổi từ bên ngoài.

Trương đại thẩm làm công việc quét dọn kinh ngạc đến nỗi há hốc miệng: "Mấy chục xe ngựa cơ á? Thế thì phải bao nhiêu bạc chứ!"

"Ít cũng phải mấy chục vạn lượng!"

Lý ma ma thở dài: "Tiền đại tổng quản này trước đây được Tiên hoàng trọng dụng biết bao, giờ nói lục soát là lục soát ngay.

Vương đại thẩm trông coi vườn tược ghé vào, hạ giọng nói: "Nghe đồn Tiền Thế Trung này có qua lại mờ ám với An Vương dạo trước làm phản đấy."

An Vương?

Nghe đến cái tên này, mọi người bất giác nhớ lại trận đại loạn cách đây không lâu.

Đầu tiên là Tiên đế đột ngột băng hà, chưa kịp để tân quân lên ngôi thì An Vương đang ở Giang Tây bỗng nhiên tạo phản, dẫn mười vạn đại quân thẳng tiến đến kinh thành.

Ngay khi sinh linh sắp lầm than, chủ tử của họ - Túc Vương - đã kịp thời từ Tây Bắc trở về, cùng An Vương quyết một trận tử chiến.

Suốt nửa tháng trời, người dân trong thành ai nấy đều đóng chặt cửa nhà, trốn trong chăn mà vẫn nghe thấy tiếng chém gϊếŧ bên ngoài.

Cuối cùng Túc Vương chiến thắng, An Vương và bè đảng phản nghịch đều bị tru di, nhưng mùi máu tanh trong không khí vẫn còn vương vấn mãi.

Trương đại thẩm vẫn còn sợ hãi: "Chắc không phải lại sắp có chiến tranh nữa chứ?"

Lý ma ma quả quyết: "Có Điện hạ nhà chúng ta trấn giữ, ai mà còn dám làm loạn? Mai mốt tân Hoàng đế lên ngôi, thiên hạ sẽ thái bình thôi."

Trương đại thẩm lại hỏi: "Vậy thiên hạ thái bình rồi, Điện hạ có lại về Tây Bắc không?"

Lý ma ma cười bí hiểm: "Các người chưa nghe tin à? Sáng nay các đại thần trong triều đã tiến cử Điện hạ nhà ta làm Nhϊếp Chính Vương rồi. Từ nay về sau, Điện hạ không đi nữa đâu!"

Cái gì?

Triệu Thập Hạ đang ngồi im nghe nãy giờ cũng phải sững người.

Tiếng nói vừa dứt, ngoài cửa đã có tiếng bước chân, mấy người vội vàng im bặt.

Chỉ thấy Ngô quản sự của hậu viện bước vào nói: "Muộn rồi, mọi người về cả đi, mai còn phải dậy sớm làm việc."

Mọi người đành vâng dạ rồi giải tán, chỉ còn lại một mình Triệu Thập Hạ.