Tần Tứ không quan tâm đến ánh mắt xung quanh, cứ thế cõng Thời Nhiên vào phòng y tế, cuối cùng đặt cậu ngồi lên ghế.
"Cởϊ qυầи ra."
Thời Nhiên ngây người, khuôn mặt lập tức đỏ bừng: "Cởi, cởϊ qυầи làm gì cơ?"
Tần Tứ nhướng mày, hơi ngẩng đầu lên, để lộ đôi mắt đẹp: "Không phải đầu gối của em bị thương sao? Không cởϊ qυầи thì làm sao bôi thuốc?"
Thời Nhiên nhìn chiếc quần hoàn toàn không thể xắn lên được, cúi đầu, lộ ra vành tai đỏ ửng, ấp úng nói: "Anh, anh quay đi trước đi!"
Tần Tứ lại không quay người đi, hắn ngồi trên một chiếc ghế khác, giọng điệu thong thả: "Quen rồi thì sẽ không ngại nữa, cởi đi."
Thời Nhiên cởϊ qυầи cực kỳ chậm, ánh mắt của Tần Tứ quá có sức xuyên thấu, càng cởi xuống dưới, cậu càng xấu hổ.
Tần Tứ nhìn đôi chân trắng nõn của Thời Nhiên, trong mắt dần dần nhuốm màu cố chấp.
Đôi chân này, sẽ không còn ai có thể nhìn thấy nữa.
Tần Tứ dùng nhíp, chấm bông gòn tẩm dung dịch povidone-iodine lên chân Thời Nhiên từng chút một.
Cơn đau nhói khiến Thời Nhiên cứ lùi về phía sau, cậu lắc đầu, giọng nói mang theo sự tủi thân: "Đau quá, em không muốn bôi thuốc nữa!"
Tần Tứ đưa tay còn lại ra, nắm lấy phía trên đầu gối Thời Nhiên, siết chặt, giọng nói dụ dỗ, động tác cũng nhẹ nhàng hơn rất nhiều.
"Không bôi thuốc sẽ càng đau hơn, chịu khó một chút."
Thời Nhiên nghe vậy, vội vàng nhắm mắt lại. Cậu đưa tay nắm lấy tay Tần Tứ đang đặt trên đầu gối mình, mím chặt môi.
Tần Tứ dùng ngón cái móc lấy tay Thời Nhiên, cẩn thận xoa nắn cảm giác mềm mại, cuối cùng lại có chút nghiện.
Giúp cậu xử lý vết thương trên đầu gối xong, Tần Tứ lại mặc quần cho cậu, Thời Nhiên ngoan ngoãn phối hợp duỗi chân.
"Được rồi, đi học đi." Tần Tứ kìm nén cảm xúc điên cuồng trong mắt, hắn mím môi, cả người trông tuấn tú và lạnh lùng.
Thời Nhiên gật đầu, bước những bước nhỏ, vừa đẩy cửa ra, đã bị ba bốn học sinh vây quanh.
"Cô ơi, chính là cậu ta, vừa rồi em thấy Tần Tứ cõng cậu ta đến! Nhất định là tên đó ra tay!" Một nam sinh chỉ vào Thời Nhiên, khẳng định chắc chắn.
Chủ nhiệm nhìn Thời Nhiên, lại nhìn Tần Tứ đang cúi đầu trông ủ rũ như người chết bên trong, hỏi: "Là em ấy đánh em sao?"
Thời Nhiên nhìn theo ánh mắt của chủ nhiệm, nhìn về phía Tần Tứ sau lưng mình, đôi mắt nai con ngơ ngác, cậu nghiêng đầu, giọng điệu khó hiểu: "Sao anh ấy phải đánh Nhiên Nhiên? Do Nhiên Nhiên không cẩn thận ngã, anh ấy đã giúp Nhiên Nhiên!"
Chủ nhiệm khinh thường, cô ta mỉm cười nhìn Thời Nhiên, cố gắng tỏ ra dịu dàng: "Không sao đâu, nếu em ấy bắt nạt em, cứ mạnh dạn nói ra, em ấy có tiền án, tôi biết rõ em ấy là người thế nào."
Một đứa trẻ bị cha mẹ bỏ rơi, ngay cả việc học hành cũng phải dựa vào chính sách xóa đói giảm nghèo của chính phủ mới có thể đến trường.
Gặp người cũng không biết nói chuyện, lại còn đánh học sinh lớp chọn, hại người ta thành tích sa sút suýt chút nữa bị đuổi khỏi lớp chọn.
Loại người này, hoàn toàn không xứng đáng ở lại trường của cô ta.
"Vốn dĩ không..." Thời Nhiên chống nạnh có chút tức giận, cậu bĩu môi, đôi mắt tròn xoe trừng mắt nhìn cô ta, trông có vẻ hung dữ.
"Là tôi đánh." Tần Tứ ngắt lời Thời Nhiên, cúi đầu, tóc mái lại che khuất mắt.
"Tôi đã nói giang sơn dễ đổi bản tính khó dời, em thật sự là không có chút tiến bộ nào, lần trước nhà trường vì tình huống đặc biệt của em mới không đuổi học. Em lại hết lần này đến lần khác chạm vào giới hạn của nhà trường. Tần Tứ, lần này em không may mắn như vậy đâu."
Tần Tứ mặt không cảm xúc, hắn thản nhiên đi lướt qua giáo viên chủ nhiệm, giọng nói lạnh lùng và thờ ơ: "Vậy thì đuổi học tôi đi."
Ra khỏi cổng trường, Tần Tứ đứng ở đầu hẻm, trong mắt ẩn chứa sự lạnh lẽo.
Nếu không có gì bất ngờ xảy ra, mẹ hắn sẽ nhanh chóng chạy đến cho hắn một cái tát.
À, không đúng, bây giờ bà ta chắc vẫn đang quấn quýt với người đàn ông nào đó, lấy đâu ra thời gian để quản hắn?
Tần Tứ cười lạnh.
Đúng vậy, không ai quan tâm đến hắn, hắn giống như ác quỷ bò ra từ địa ngục, ai ai cũng tránh xa, đứng xem, sao có thể quan tâm đến cảm nhận của hắn?
Thời Nhiên nhịn đau đầu gối đuổi theo Tần Tứ, cậu chạy vào con hẻm, ngẩng đầu lên, vẻ mặt bất bình: "Cô chủ nhiệm xấu xa kia vu oan người khác, anh đừng nghe lời của cô ấy!"
Tần Tứ nhìn Thời Nhiên, sát khí ngập trời trong nháy mắt bị đè nén xuống đáy lòng, ánh mắt hắn ấm áp trở lại, cọ cọ đỉnh đầu Thời Nhiên: "Vậy anh nên nghe lời ai?"
Thời Nhiên ưỡn ngực nhỏ, vẻ mặt chính nghĩa: "Nghe em!"
"Chúng ta đi tìm cô ấy nói lý lẽ! Cô ấy không phân biệt đúng sai!"
Tần Tứ nhìn chằm chằm vào khuôn mặt tròn trịa non nớt của Thời Nhiên, hơi thở đột nhiên trở nên nặng nề.
Chưa từng có ai đứng chắn trước mặt hắn, nói với hắn rằng, anh đúng, người sai không phải là hắn.
Bây giờ, cậu nhóc yếu ớt và mỏng manh đang đứng trước mặt hắn lại mang đến sự ấm áp mà ngay cả bố mẹ cũng chưa từng cho hắn.
Nhịp tim đập ngày càng nhanh, Tần Tứ có thể cảm nhận rõ ràng dòng máu đang cuồn cuộn trong người mình, hắn cố gắng kìm nén ánh mắt đáng sợ của mình, liên tục xoa đầu Thời Nhiên.
Một bảo bối như vậy, những kẻ dám mơ ước đều đáng chết.