Chương 8

Chỉ tiếc, lòng người chẳng bằng ý trời. Năm ấy, bệnh tình của Ngụy Thừa cứ kéo dài không dứt, mãi đến khi khỏi bệnh, anh trốn về quê tìm lại thì căn nhà cũ đã bị lục tung, từng tấc đất đều bị đào sạch.

Thì ra lúc hấp hối, bà ngoại vẫn không yên lòng về anh, trong cơn mê sảng đã nói ra quá nhiều điều, đến cả chuyện quan trọng ấy cũng bị lỡ lời...

Cũng coi như ông trời có mắt. Sau này, khi đã trưởng thành, Ngụy Thừa tình cờ gặp lại người cậu họ, lúc đó là một tay chân cấp thấp trong một căn cứ. Anh thẳng tay đánh cho hắn một trận, nhân tiện dọn sạch tài sản của hắn rồi rời khỏi căn cứ. Không lâu sau liền nghe tin, người nhà cậu họ ấy toan tính bỏ trốn, mang theo phần lớn vật tư của căn cứ, kết quả cả nhà mấy người đều bị tang thi ăn sạch.

Ở đời này, Ngụy Thừa không cho những người kia bất kỳ cơ hội nào để tiếp cận bà ngoại, cho nên bí mật về ngôi nhà cũ ở quê vẫn được giữ kín đến giờ, chỉ có một mình anh biết.

Ngẩng đầu nhìn bầu trời được ánh hoàng hôn nhuộm thành bức tranh rực rỡ, bên tai là tiếng ríu rít cười nói của lũ trẻ nhỏ, Ngụy Thừa lặng lẽ trầm mặc. Không ai biết rằng cảnh sắc yên bình tươi đẹp này... chỉ ba tháng sau sẽ hoàn toàn biến mất khỏi thế giới.

Một cảm giác lo lắng và bi thương dâng trào trong lòng Ngụy Thừa.

“Bịch” Quả bóng dưa hấu cũ lăn đến dừng ngay bên chân anh.

Ngụy Thừa ngẩng mắt lên, thấy cách đó không xa là Quán Quán đang ôm lấy cánh tay nhỏ của mình, rụt rè đứng nhìn.

Cạnh đó, Vương Tiểu Khiêu và Kỳ Kỳ cũng căng thẳng dõi theo, như sợ anh sẽ đá bay quả bóng đi mất.

Xem ra, mấy đứa trẻ này thường xuyên bị bọn lớn bắt nạt.

Ngụy Thừa khẽ nhếch môi, nụ cười có phần cứng đờ. Mười năm sống trong tận thế, anh đã sớm quên mất cảm giác cười là thế nào.

Ngụy Thừa nhẹ nhàng đá quả bóng trả lại cho Quán Quán.

Khuôn mặt Quán Quán lập tức nở rộ nụ cười, tranh thủ lúc bóng còn đang lăn liền đá chuyền sang cho Kỳ Kỳ.

Vương Tiểu Khiêu hô to: “Đá qua đây nè! Cho tớ đá với!”

Mấy đứa nhỏ càng chơi càng hăng, vui đến mức mấy anh chị lớn đang chiếm dụng khu cầu trượt cũng bắt đầu quay đầu nhìn về phía bọn họ.

Đúng lúc này, một tiếng còi vang lên.

Cô giáo Tiểu Mỹ đứng dưới lầu một hét lên:

“Mấy đứa mau lên lầu, tắm rửa rồi đi ngủ! Tắm rửa rồi đi ngủ nhớ chưa!”

“Tắm rửa! Tắm rửa!” Quán Quán cực kỳ thích tắm, vừa nghe thấy liền ôm quả bóng chạy ngay về phía tòa nhà.

Cô giáo Tiểu Mỹ lại nhắc:

“Quán Quán, để quả bóng lại sân thể dục, đừng mang vào trong nhà!”

Quán Quán ngoan ngoãn nghe lời, đặt quả bóng vào góc cát ở sân, rồi cùng đám trẻ con chạy hết lên lầu.

Ngụy Thừa đi sau cùng vài bước, thì nghe thấy một cậu bé chín tuổi tên là Chu Tử Hào thì thầm với bạn mình:

“Cô xấu xí kia ngày nào cũng quản tụi mình, bao giờ viện trưởng Vương mới đổi cho tụi mình cô giáo xinh hơn nhỉ? Nghe nói cổ tên là Lưu Mỹ Trân đó, phì, cái mặt có cái bớt to đùng mà gọi là Mỹ gì chứ. Vậy mà mấy đứa kia còn suốt ngày gọi là cô Tiểu Mỹ, thật muốn nôn luôn...”