Phòng ăn ở tầng 3 viện phúc lợi nằm cùng tầng với ký túc xá bọn nhỏ.
Bữa tối hôm nay là bánh bao nhân nấm thịt và chè đậu xanh. Mỗi bé còn được phát thêm một hộp sữa chua uống.
Quầy phát cơm hơi cao so với Quán Quán, bé phải kiễng chân mới có thể kéo ổn cái bát inox nhỏ của mình.
Bịch! Một chiếc bánh bao trắng trắng mập mạp rơi xuống bát.
Quán Quán “oa” lên một tiếng, run run rẩy rẩy ôm lấy chiếc bát:
“Dì ơi, Quán Quán... Quán Quán muốn thêm một cái túi bánh nữa, được không ạ?”
Người phụ nữ trung niên phát cơm cau mày khó chịu:
“Ăn xong rồi quay lại lấy!”
Vương Tiểu Khiêu ở phía sau đội cả cái thau cơm trên đầu sốt ruột nói:
“Dì ơi! Quán Quán ăn chậm lắm, chờ cậu ấy ăn xong là chẳng còn gì nữa đâu ạ!”
Người phụ nữ trung niên bực bội gắt lên bằng giọng quê:
“Đi nhanh lên! Đừng có rề rà lằng nhằng. Một đứa nhỏ như vậy ăn gì nổi hai cái bánh bao hả?”
Ngụy Thừa ở cuối hàng khẽ híp mắt, vừa định bước lên thì đã thấy cô giáo Tiểu Mỹ đang vội vã đi tới chỗ bàn gỗ phát canh cho bọn nhỏ.
“Chị Vân, chị Vân, chị đừng chấp nhặt với trẻ con mà.” Cô giáo Tiểu Mỹ nhỏ giọng nói, rõ ràng là có phần sợ người phụ nữ trung niên kia. Cô hơi cúi đầu, để tóc mái che đi nửa khuôn mặt, giọng nói mang theo chút lấy lòng và luồn cúi:
“Chị Vân à, chị mới tới nên chưa biết, Quán Quán tuy nhìn nhỏ con nhưng thật ra ăn khỏe lắm. Viện trưởng Vương còn từng đưa bé đi khám rồi, bác sĩ cũng nói thể chất bé là trời sinh có thể ăn nhiều. Một bữa bé có thể ăn tới hai, ba cái bánh bao, nếu không buổi tối đói là sẽ khóc...”
Người phụ nữ trung niên trợn tròn mắt, vẻ không vui, nhưng cũng miễn cưỡng ném thêm một cái bánh bao vào bát của Quán Quán:
“Được rồi được rồi! Nó ăn khỏe thì cũng đâu thể một mình nó ăn hết phần. Không đủ thì uống thêm canh đi, điều kiện viện phúc lợi thế nào, bọn trẻ con không hiểu thì cô cũng nên hiểu rõ chứ! Mà nói đi cũng phải nói lại, mấy đứa lớn phía sau còn chưa phát đồ ăn đấy! Nhanh tay lên, đừng để ùn lại!”
Cô giáo Tiểu Mỹ há miệng định nói gì đó, nhưng rồi chỉ biết cúi đầu, lặng lẽ đỡ vai Quán Quán dẫn đi.
Quán Quán ôm bát nhỏ, ngẩng mặt nhìn cô giáo Tiểu Mỹ, ngoan ngoãn nói:
“Cô ơi, Quán Quán ăn hai cái bánh bao là no bụng rồi, tối nay sẽ không khóc đâu ạ.”
“Ừ, ngoan, cô múc canh cho con.” Cô giáo Tiểu Mỹ dịu dàng xoa đầu cậu bé, nhẹ thở dài.
Từ sau khi đầu bếp cũ bị bệnh rời đi, con dâu của viện trưởng Vương được đưa lên thay, phụ trách luôn việc mua thực phẩm và nấu nướng. Từ lúc đó, đồ ăn trong phòng ăn trở nên kém hơn hẳn. Cô giáo Tiểu Mỹ từng định phản ánh chuyện này với viện trưởng, nhưng lại lo sẽ mất công việc hiện có, dù sao với hoàn cảnh như cô, có được một công việc ổn định thế này đã là quý giá lắm rồi.
Cô giáo Tiểu Mỹ giúp Quán Quán bê canh, Quán Quán lập tức tung tăng ôm bát canh cùng hai cái bánh bao và một chai sữa chua nhỏ, hớn hở rời đi.
Vương Tiểu Khiêu vừa nhai bánh bao vừa chạy tới hỏi:
“Quán Quán, sữa chua của cậu vị gì đó?”
Quán Quán vui vẻ chìa chai ra khoe:
“Vị dâu đỏ á.”
Vương Tiểu Khiêu trầm trồ:
“Oa! Của tớ là vị đào vàng nè. Uống xong mình đổi hộp liếʍ nha?”
Nghe vậy, cô giáo Tiểu Mỹ lập tức nghiêm mặt:
“Không được! Không vệ sinh đâu! Mỗi đứa tự uống phần của mình, Vương Tiểu Khiêu, cô cấm con nhặt vỏ hộp người khác liếʍ lại!”
Loại sữa chua này thật ra chẳng bổ béo gì, chỉ có chút vị ngọt nhân tạo, dinh dưỡng thì chẳng đáng kể. Nhưng với bọn trẻ con, có được món đồ uống này cũng coi như là thỏa mãn chút thèm thuồng trẻ nhỏ. Đây đều là đồ do người hảo tâm quyên tặng, mà điều kiện của viện phúc lợi thì có sao dùng vậy thôi, chẳng ai dám kén chọn.