Chương 5

Ngụy Thừa cắn răng dẫn theo Quán Quán vượt qua bao hiểm nguy gian khổ. Nhưng không ngờ, trong một đợt triều thi, hai anh em lại bị chia cách.

Khi đó, Quán Quán mới chỉ gần bốn tuổi, vẫn còn là một em bé đi đứng còn loạng choạng, chập chững.

Ngụy Thừa bất chấp mạng sống quay lại căn cứ đang chìm trong biển cương thi bùng phát - nơi ấy xác chết la liệt, tay chân đứt rời chất thành đống, tiếng cương thi gào rú từ phương xa vọng đến.

Từ đêm đến tận sáng hôm sau, anh lục tung từng ngóc ngách, nhưng thứ duy nhất tìm thấy chỉ là... một chiếc giày hình Ultraman nhỏ xíu nhuốm đầy máu.

Sau tận thế, Quán Quán rất yêu thích đôi giày đó. Bé thường nâng khuôn mặt gầy gò vàng vọt lên nhìn Ngụy Thừa, ngây thơ hỏi:

“Anh ơi, Ultraman khi nào tới cứu tụi mình vậy?”

Ngụy Thừa xoa đầu bé, gượng cười đáp:

“Sắp rồi.”

Dù anh lần nào cũng bảo là “sắp”, Ultraman cũng chẳng bao giờ xuất hiện. Nhưng Quán Quán vẫn vui vẻ, vẫn tin tưởng lời anh. Dù buổi tối bụng đói meo cũng không khóc nháo.

Ngụy Thừa cẩn thận lau sạch từng vệt máu trên đôi giày ấy, trịnh trọng cất vào ba lô, như thể giữ lấy chút hy vọng cuối cùng.

Và rồi, anh bắt đầu hành trình tìm kiếm em trai - không quay đầu, không do dự. Một chuyến đi kéo dài suốt mười năm. Trong mười năm bị tận thế tàn phá và rèn giũa, anh từ một đứa trẻ trở thành thợ săn tiền thưởng nổi danh khắp nơi.

Thế nhưng...

Quán Quán mà anh từng tìm kiếm suốt bao năm vẫn chưa một lần xuất hiện.

Trong một lần làm nhiệm vụ, anh tận mắt chứng kiến một đàn tang thi đông nghẹt như châu chấu kéo đến. Giây phút đó, Ngụy Thừa cảm thấy như bản thân đã đánh mất lý do để tiếp tục sống sót.

Anh đã mất em trai.

Có lẽ... anh vốn dĩ nên chết từ lâu rồi.

Ngay lúc Ngụy Thừa nhắm mắt lại, chuẩn bị buông xuôi mọi thứ, anh không nghe thấy tiếng tang thi gào rú đầy phấn khích, mà lại nghe thấy một âm thanh quen thuộc mà xa lạ, tiếng cảnh báo của hệ thống giám sát sinh mạng vang lên trong tâm trí.

Anh... đã trọng sinh.

Quay trở về đúng ngày bà nội qua đời.

Là số phận an bài, hay sự ưu ái của vận mệnh - mà anh lại một lần nữa được gặp Quán Quán.

“Anh ơi.”

Ngụy Thừa nghe thấy ai đó gọi mình.

“Anh ơi, sao mắt anh... trông như đang mưa vậy?”

Gương mặt nhỏ nhắn của Quán Quán ửng đỏ, vội vàng xua tay:

“Quán Quán không có, không có đòi anh trả lại giường nhỏ hay chăn đâu nha.”

“Ừ.” Ngụy Thừa lau nước mắt, khẽ nói:

“Cảm ơn em.”

Cảm ơn em... đã để anh một lần nữa được trở về bên cạnh em.