Chương 4

Quán Quán quay đầu lại thì thấy cô giáo Tiểu Mỹ đang đứng bên cạnh một cậu bé xa lạ.

Vương Tiểu Khiêu thì thầm bên tai Quán Quán:

“Chính là cậu nhóc trông có vẻ hung dữ này ngủ trên giường của em, còn đắp luôn cả chăn của em nữa đó!”

“Ừm... thôi được rồi...”

Quán Quán gãi gãi mặt, không dám nhìn thẳng vào cậu bé xa lạ, chỉ len lén dùng giọng rất nhỏ để thì thầm:

“Anh trai nhỏ kia trắng trắng, gầy gầy, nhìn thơm thơm ghê.”

“Người cậu ấy thực sự thơm lắm luôn đó!”

Vương Tiểu Khiêu kích động phụ họa.

Hai đứa nhỏ cứ tưởng mình nói khẽ, nhưng thực ra từng chữ đều rơi trọn vào tai cô giáo Tiểu Mỹ và... Ngụy Thừa.

Ngụy Thừa siết chặt nắm tay, vành mắt dần dần đỏ lên. Ánh mắt anh gắt gao dừng lại nơi thân hình mũm mĩm trắng trẻo của bạn nhỏ kia.

Sau mười năm sống trong tận thế, chưa từng được nhìn thấy ánh mặt trời...

Cuối cùng, anh cũng gặp lại được... em trai mình.

Ngụy Thừa đã trọng sinh trở về từ tận thế.

Năm tám tuổi, Ngụy Thừa – giống như kiếp trước – bị chú họ đưa tới viện phúc lợi. Vào ngày thứ ba sau khi đến viện, anh lại một lần nữa gặp được Quán Quán – người từng bị gia đình nhận nuôi rồi lại trả về.

Từ nhỏ, Ngụy Thừa đã không giống những đứa trẻ bình thường khác. Anh trầm lặng, ít nói, thông minh nhưng lạnh lùng. Sau khi bà nội là người duy nhất cùng sống nương tựa với anh qua đời, Ngụy Thừa càng trở nên khép kín, tự phong bế chính mình, bài xích tất cả những ai muốn lại gần.

Lũ trẻ trong viện phúc lợi vừa ngại ngùng, vừa sợ anh, chưa bao giờ dám đến bắt chuyện hay chơi cùng. Chỉ có duy nhất Quán Quán như một chú cún con, luôn rụt rè nằm gà gật bên chân Ngụy Thừa mà ngủ.

Cuộc sống trong viện tuy nghèo nàn, đạm bạc, nhưng bởi vì có Quán Quán ở đó, trái tim đã đóng băng của Ngụy Thừa bắt đầu dần dần tan chảy, rồi chầm chậm mở ra.

Ngay vào lúc anh quyết tâm sẽ sống cho thật tốt, để sau này đưa Quán Quán rời khỏi đây, cùng nhau sống những ngày tháng hạnh phúc thì tận thế âm thầm ập đến.

Tất cả bắt đầu từ một trận mưa lớn. Theo sau là cái nắng như thiêu như đốt, sương mù ăn mòn cơ thể mãi không tan, và cuối cùng là lũ tang thi gặm thịt nuốt xương. Thời tiết khắc nghiệt luân phiên tái diễn, không một ngày yên ổn.

Thế giới hỗn loạn, trật tự sụp đổ.

Từng người xung quanh lần lượt ngã xuống, từng người một... Cái còn đáng sợ hơn cả cái chết là sự tha hóa trong nhân tính.