Quán Quán chớp chớp mắt, lắc đầu nguầy nguậy:
“Nhưng mà cơm đó không ăn được, Quán Quán cũng không chơi gì cả.”
Viện trưởng Vương nhíu mày, phẩy tay:
“Vào đi.”
Càng đến gần lớp học tầng hai, tiếng nhạc thiếu nhi quen thuộc lại càng rõ ràng. Mắt Quán Quán sáng rỡ, chân ngắn cũng bước nhanh hơn, còn lớn tiếng hát theo:
“Hạt giống bé bé sẽ nở ra hoa nhỏ nhỏ!”
Đột nhiên, tiếng nhạc dừng bặt. Mấy đứa trẻ trong lớp học ùa ra, vừa chạy vừa la hét ầm ĩ:
“Ồ ồ, mau tới xem kìa! Đây là ai vậy ta?!”
“Ba mẹ mới của cậu không cần cậu nữa à?”
“Ha ha ha, có phải là tại cậu tè dầm rồi bị người ta đuổi đi không?”
Quán Quán siết chặt quai đeo ba lô bằng đôi tay nhỏ, gương mặt trắng như tuyết buông xuống:
“Quán Quán... Quán Quán không có tè dầm ở nhà của chú với dì đâu...”
“Trong cặp của cậu có gì thế?”
“Quán Quán!”
Vừa nghe thấy giọng nói quen thuộc, Quán Quán lập tức ngẩng đầu:
“Tiểu Khiêu!”
Mấy đứa trẻ lớn hơn đang đứng xung quanh, thấy Vương Tiểu Khiêu — nhóc đầu óc không nhanh nhạy nhưng tính tình mạnh mẽ nhất trong đám bước tới, liền tự động tản ra, không dám chọc vào.
“Sao em lại về rồi? Ba mẹ em cũng tới à?”
Vương Tiểu Khiêu lớn hơn Quán Quán ba tuổi, năm nay sáu tuổi. Cậu bé có nước da hơi ngăm, thân hình tròn trịa, lông mày rậm đen, nhìn chẳng khác gì một nông dân nhỏ trong vở kịch địa chủ không đội khăn trùm đầu.
Hai đứa nhỏ vừa gặp mặt liền ôm nhau xoay vòng vòng.
Quán Quán chóng mặt một chút, lí nhí nói:
“Chú với dì không muốn nuôi Quán Quán nữa...”
Vương Tiểu Khiêu vỗ ngực cái "bộp":
“Không sao đâu, nhà của chúng ta cũng tốt lắm mà!”
“Đúng rồi, nhà của chúng ta chính là tốt lắm luôn!”
Quán Quán lại nghiêng đầu:
“Minh Minh đâu rồi?”
“Minh Minh bị bệnh, đi tiêm rồi!”
“Vậy còn chiếc xe vặn vặn hình đám mây nhỏ của Quán Quán đâu?”
“Bị cô Tiểu Mỹ đem về ký túc xá cất rồi!”
Năm ngoái, có một nhà hảo tâm quyên tặng cho mỗi đứa trẻ trong viện phúc lợi một chiếc xe vặn vặn hoặc xe đạp nhỏ. Riêng Quán Quán lại được tặng một chiếc xe vặn vặn tám tay trông thật buồn cười. Vì vậy, bé từng bị mấy đứa trẻ khác cười nhạo rất lâu.
Nhưng Quán Quán không hề buồn, bé cực kỳ yêu thích chiếc xe nhỏ đó.
He he, xe con của bé trông có rách nát đi nữa thì mấy đứa nghịch ngợm cũng không bao giờ thèm để mắt tới!
“Vậy còn chăn hoa nhỏ của Quán Quán đâu?”
Vương Tiểu Khiêu mím môi, có chút lúng túng:
“Cái chăn của em ấy hả...”
“Quán Quán đã về rồi à?”
“Cô Tiểu Mỹ ơi!”