Chương 1

Một chiếc xe sang màu đen bóng loáng, thân xe uốn lượn như dải lụa, mang theo biểu tượng BMW, dừng lại trước cổng lớn của viện phúc lợi “Nhà Ấm Dương”.

Bên trong viện, từ tòa nhà ba tầng cũ kỹ với bức tường bong tróc, vang lên tiếng hát trẻ con non nớt, ngây thơ:

“Ở trong vườn hoa nhỏ trồng nha trồng nha trồng ...”

“Hạt giống bé bé sẽ nở ra hoa nhỏ nhỏ...”

Tài xế bước xuống từ ghế lái, đi vòng ra phía sau xe, mở cửa bên phải. Một bé con mặc bộ đồ hình nhân vật Ultraman, đi giày màu cát, đôi chân nhỏ mũm mĩm đang lúng túng chỉ trỏ vào khoảng không. Tài xế thấy vậy liền vội vàng bế bé từ trong xe ra, bé mập mạp phát ra tiếng “hự hự” giống như đang chơi trò “chuyển xe vào kho”.

Đó là một em bé trắng trẻo mũm mĩm, khuôn mặt phúng phính như hai miếng bánh đào tuyết, nhìn chẳng khác gì một cục bông tròn nhỏ xinh xắn.

Bé đứng vững rồi ngẩng đầu lên, đôi mắt to tròn long lanh đầy ánh nước, lễ phép mím môi cười để lộ hàm răng sữa nhỏ xíu:

“Cảm ơn chú nha.”

Tài xế bật cười, lấy từ cốp sau ra chiếc ba lô hình vịt vàng xinh xắn đeo lên lưng bé:

“Không cần cảm ơn.”

Nhìn khuôn mặt ngây thơ, vô tội của bé con, trong lòng tài xế chợt cảm thấy khó chịu. Đứa trẻ này mới chỉ ba tuổi, lần trước chính anh ta giúp chủ cũ làm thủ tục nhận nuôi bé đưa về nhà họ Kiều. Vậy mà chưa đến một tháng, hôm nay anh ta lại phải đưa bé quay lại viện phúc lợi lạnh lẽo, cũ kỹ này.

Trong lúc cài lại dây đeo ba lô cho bé, tài xế dịu giọng dặn dò:

“Ở đây phải ngoan nhé, chú rảnh sẽ đến thăm con.”

Bé con thật mạnh gật đầu, cái cằm tròn vo rung rung theo, hai tay nhỏ nắm thành nắm đấm bắt chước tư thế cầm vô lăng, giọng non nớt vang lên như đang bấm còi xe:

“Tít tít tít! Chú phải lái ô tô cho thật tốt đó nha!”

“Chú sẽ lái thật giỏi cho con xem.”

Tài xế cúi đầu lục túi, nhân lúc bé con hí hửng chạy về phía cổng lớn của viện phúc lợi, lén nhét bao lì xì một ngàn tệ vào túi nhỏ dưới cùng của ba lô hình vịt vàng.

Cổng viện đóng kín. Bé con áp mặt vào khe giữa các song sắt, bàn tay nhỏ không ngừng lắc lư cánh cổng sắt:

“Cô giáo Tiểu Mỹ ơi, ông viện trưởng ơi, mở cửa đi ạ! Con là Quán Quán đây!”

Lúc này, từ tòa nhà cũ có một ông lão với dáng người còng gập, hai tay chắp sau lưng chậm rãi bước ra.

Tài xế vội vàng bế Quán Quán rời khỏi sát cổng sắt.